Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHU CẨM PHONG “Nhà văn khép lại cuốn nhật ký ở tuổi 30”

Vũ Thị Vân Anh

Hà Nội26/08/2026Trường Đại học Hải Phòng (Trường Đại học Hải Phòng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đôi khi được người ta nhớ đến bằng những trận đánh, những chiến dịch và những con số. Nhưng phía sau những trang sử ấy còn có một thế giới khác: thế giới của những người trẻ tuổi sống giữa bom đạn, viết nhật ký, nhớ gia đình, nhớ đồng đội và cố gắng ghi lại từng ngày mình đang sống.

Chu Cẩm Phong là một trong những người như thế.

Ông tên thật là Trần Tiến, sinh năm 1941 tại Hội An, Quảng Nam. Ông tham gia hoạt động cách mạng và làm công tác văn học, báo chí ở chiến trường miền Nam. Trong những năm tháng chiến tranh, ông không đứng ngoài quan sát. Ông sống cùng bộ đội, cùng nhân dân và trực tiếp đi vào những vùng chiến sự.

Những gì ông nhìn thấy được ghi lại trong nhật ký.

Nhật ký của Chu Cẩm Phong không chỉ nói về chiến đấu. Đó còn là những suy nghĩ rất đời thường của một người trẻ. Có lúc là nỗi nhớ quê hương, có lúc là tình cảm dành cho đồng đội, có lúc là những trăn trở của một nhà văn trước hiện thực chiến tranh.

Đó chính là điều làm những trang viết của ông trở nên đặc biệt.

Ông không biết mình đang viết một cuốn sách cho hậu thế.

Ông chỉ đang cố ghi lại những gì đang diễn ra trước mắt.

Năm 1971, Chu Cẩm Phong hy sinh tại Quảng Nam khi đang hoạt động ở chiến trường.

Ông ra đi khi mới 30 tuổi.

Cuốn nhật ký của ông trở thành một trong những tư liệu quý về đời sống tinh thần của những người trẻ Việt Nam trong chiến tranh.

Nếu những trận đánh ghi lại lịch sử bằng tiếng súng thì những trang nhật ký của Chu Cẩm Phong lại ghi lại lịch sử bằng những suy nghĩ của một con người đang sống trong chiến tranh.

Và có lẽ đó là điều đau xót nhất:

Người viết đã không thể viết tiếp chương cuối của cuộc đời mình.

Cuốn nhật ký dừng lại, nhưng câu chuyện của người viết thì vẫn còn tiếp tục trong ký ức của nhiều thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn