Cựu Thanh niên xung phong

CHỦ ĐỀ: CUỐN NHẬT KÝ CỦA MẸ – DẤU ẤN THỜI HOA LỬA

Trong chiếc rương gỗ cũ đặt ở góc nhà, mẹ tôi vẫn giữ một cuốn sách đã ngả màu theo năm tháng – đó là cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Với nhiều người, đó là một cuốn nhật ký nổi tiếng. Nhưng với mẹ tôi, đó là một phần ký ức không thể tách rời của tuổi trẻ – một thời hoa lửa đầy gian khổ mà cũng thật đỗi thiêng liêng.

25/03/2026Tác giả: Phạm Thị Nhung (Tác giả: Phạm Thị Nhung – BTCĐ trường TH Lê Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHỦ ĐỀ: CUỐN NHẬT KÝ CỦA MẸ – DẤU ẤN THỜI HOA LỬA

Tác giả: Phạm Thị Nhung -


Trong chiếc rương gỗ cũ đặt ở góc nhà, mẹ tôi vẫn giữ một cuốn sách đã ngả màu theo năm tháng – đó là cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Với nhiều người, đó là một cuốn nhật ký nổi tiếng. Nhưng với mẹ tôi, đó là một phần ký ức không thể tách rời của tuổi trẻ – một thời hoa lửa đầy gian khổ mà cũng thật đỗi thiêng liêng.

Mẹ tôi không phải là bác sĩ như Đặng Thùy Trâm, cũng không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường. Nhưng mẹ từng là một nữ công nhân, tham gia mở đường, tải đạn trên tuyến lửa Trường Sơn. Những năm tháng ấy, bom đạn ác liệt, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Mẹ kể, ngày ấy, cuốn nhật ký của bác sĩ Trâm được chuyền tay nhau trong đơn vị như một ngọn lửa ấm. Những trang viết giản dị mà sâu sắc, đầy yêu thương và lý tưởng đã tiếp thêm cho các cô gái trẻ như mẹ sức mạnh để vượt qua sợ hãi.

“Có những đêm hành quân, mưa rừng xối xả, chân đau rã rời… nhưng chỉ cần nhớ đến những dòng nhật ký ấy, mẹ lại thấy lòng mình vững vàng hơn,” mẹ nói.

Mẹ tôi không có một cuốn nhật ký riêng cho mình. Nhưng mẹ bảo, mỗi lần đọc cuốn nhật ký ấy, mẹ như thấy chính mình trong đó – cũng là nỗi nhớ nhà, cũng là khát vọng được sống, được cống hiến, và cả những phút giây yếu lòng rất con người.

Có lần, giữa một trận bom dữ dội, mẹ và đồng đội phải nằm ép sát xuống đất. Sau khi bom ngớt, một người bạn thân của mẹ đã không thể đứng dậy nữa. Đêm hôm ấy, mẹ ôm cuốn nhật ký vào lòng, lặng lẽ khóc. Những dòng chữ của bác sĩ Trâm như một lời an ủi, như nhắc mẹ rằng: phải sống tiếp, phải mạnh mẽ để xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Chiến tranh qua đi, mẹ trở về với cuộc sống bình dị. Cuốn nhật ký năm xưa vẫn được mẹ giữ gìn cẩn thận, như một báu vật. Thỉnh thoảng, mẹ lại mở ra, đọc lại từng trang, ánh mắt xa xăm như trở về những năm tháng tuổi trẻ.

Ngày tôi lớn lên, mẹ trao lại cuốn sách ấy cho tôi. Mẹ không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng bảo:

“Con hãy đọc để hiểu… không phải ai cũng có một tuổi trẻ bình yên như con bây giờ.”

Tôi lật từng trang, thấy hiện lên không chỉ là câu chuyện của một người con gái tên Trâm, mà còn là bóng dáng của mẹ tôi – và của biết bao con người đã sống, đã yêu, đã hy sinh trong những năm tháng gian khổ ấy.

Cuốn nhật ký ấy không chỉ kể lại một thời chiến tranh. Nó nhắc tôi biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm hơn với hiện tại.

Và tôi hiểu rằng, trong trái tim mẹ, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm không chỉ là một cuốn sách – mà là cả một thời hoa lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn