Chủ đề : Em hiểu thế nào là hoà bình (1)
Chủ đề : Em hiểu thế nào là hoà bình
Nếu lật lại những trang biên niên sử dài đằng đẵng của nhân loại, hai chữ "hòa bình" thường hiện lên qua những định nghĩa khô khan trong từ điển, hoặc gói gọn trong những bức ảnh tư liệu nhuốm màu thời gian mà chúng em được tiếp cận qua các buổi sinh hoạt chuyên đề. Thuở thiếu thời, góc nhìn của em về khái niệm ấy có phần giản đơn và mang tính đối lập: cứ hết chiến tranh thì sẽ là hòa bình. Em từng nghĩ chỉ cần tiếng gầm rú của máy bay oanh tạc lùi xa, những hầm hào công sự không còn dấu vết, và ranh giới đất nước liền một dải thì đó đã là bình yên vẹn tròn. Tư duy ấy không sai, nhưng thực chất mới chỉ chạm vào lớp vỏ bọc bên ngoài của một giá trị tinh thần có tầng bọc sâu thẳm mà một đứa trẻ chưa đủ trải nghiệm để thấu suốt.
Theo dòng chảy của thời gian và sự trưởng thành của nhận thức, em mới nhận ra hòa bình thực chất là một thực thể vô cùng sống động, len lỏi và ẩn hiện trong từng nhịp đập khẽ khàng của cuộc sống quanh ta.
Nó chẳng phải là điều gì đao to búa lớn hay nằm ở những bản hiệp ước xa xôi. Hòa bình là thứ diễm phúc khi mỗi sớm mai thức dậy, em được thảnh thơi bước đi trên con đường làng hay góc phố quen thuộc, ngắm nhìn vạt nắng xuyên qua kẽ lá mà không phải giật mình vì nỗi sợ hãi vô hình. Nó ẩn mình trong tiếng cười giòn tan của nhóm bạn cùng lớp, trong mùi hương thân thuộc của gian bếp nhỏ lúc chiều tà, nơi các thành viên gia đình ngồi lại bên nhau, ríu rít kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Những khoảnh khắc bình thường đến mức người ta dễ dàng lãng quên ấy, thực ra lại là thứ xa xỉ phẩm mà không phải ai trên hành tinh này cũng có cơ hội sở hữu.
Vượt lên trên một không gian sống an toàn, hòa bình còn là sợi dây kết nối văn minh giữa con người với con người, được thêu dệt bằng lòng nhân ái và sự đồng cảm. Một cộng đồng hòa hợp là nơi những hành vi bạo lực hay thái độ kỳ thị không có đất dung thân, nhường chỗ cho những lời thanh lịch, những cái gật đầu thân thiện và các cử chỉ tử tế được trao đi một tha khi có va quệt nhỏ lúc tan tầm, là sự chủ động nhường đường trong những ngã tư đông đúc - chính những nốt nhạc trầm lặng ấy đã góp phần tạo nên một bản hòa ca êm dịu của tình người.
Dẫu vậy, khi lật mở những trang sử oai hùng nhưng cũng đầy thương đau của mảnh đất hình chữ S, một người trẻ thuộc thế hệ hòa bình như em mới hiểu được cái giá để đổi lấy hai chữ "vô ưu" nặng nề đến nhường nào. Để có được khoảng trời bình yên, không gian lộng gió ngày hôm nay, hàng vạn người con ưu tú của đất nước đã chọn cách gác lại ước mơ, gửi lại tuổi xuân xanh ở những giảng đường, những làng quê để dấn thân vào bom đạn, hòa mình vào lòng đất lạnh. Tiếng vọng từ quá khứ là lời cảnh tỉnh sâu sắc rằng: Sự bình yên không bao giờ là điều mặc nhiên có sẵn, mà là một tài sản vô giá cần được gìn giữ, nâng niu bằng lòng biết ơn và trách nhiệm phụng sự của thế hệ hôm nay.
Bước vào độ tuổi học trò, em tự răn mình rằng việc kiến tạo hòa bình không nằm ở những khẩu hiệu sáo rỗng. Nó bắt nguồn từ ngay cách em chọn sống chan hòa với tập thể, cư xử lịch thiệp, biết kiểm soát những nóng nảy nhất thời để dập tắt những xích mích không đáng có với bạn bè xung quanh. Bên cạnh đó, việc chăm chỉ tích lũy tri thức, rèn luyện nhân cách chính là cách chúng em tự trang bị một thứ "vũ khí nội lực" mạnh mẽ nhất, để sau này đem bàn tay và khối óc cống hiến cho sự phồn vinh, vững bền của quê hương, xứ sở.
Khép lại những suy tư, em hiểu ra hòa bình không nằm ở một cột mốc xa vời nào đó ta phải kiếm tìm, mà chính là những bước chân thư thái trên hành trình mà chúng ta đang may mắn được trải nghiệm mỗi ngày. Ý thức được đặc quyền ấy, em nguyện sẽ luôn gìn giữ, trân quý và nỗ lực lan tỏa những đốm lửa ấm áp của sự tử tế, để bầu trời bình yên luôn mãi xanh, sưởi ấm cho dòng đời mãi mãi tươi đẹp.



