Chủ Đề: “Ngọn lửa bất diệt – Câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót”
Có những con người sinh ra rất bình thường… Nhưng lại ra đi theo cách khiến cả dân tộc phải nhớ mãi. Phan Đình Giót là một con người như thế. Một cuộc đời giản dị.
Tác giả: Nguyễn Thị Doan – CĐ Trường TH Lê Lợi
Chủ Đề: “Ngọn lửa bất diệt – Câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót”
Có những con người sinh ra rất bình thường…
Nhưng lại ra đi theo cách khiến cả dân tộc phải nhớ mãi. Phan Đình Giót là một con người như thế. Một cuộc đời giản dị.
Ông sinh ra trong nghèo khó, lớn lên giữa ruộng đồng, quen với cái đói, cái rét. Tuổi trẻ của ông không có những ước mơ lớn lao – chỉ mong được sống yên bình trên mảnh đất quê hương. Nhưng đất nước không bình yên. Giặc đến. Làng xóm bị giày xéo.Tiếng khóc thay cho tiếng cười. Ông rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính. Không phải để trở thành anh hùng…Mà chỉ vì:
“Nếu mình không đi, ai sẽ bảo vệ quê hương?” Điện Biên – nơi con người hóa thành ngọn lửa . Năm 1954, chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào thời khắc sinh tử. Đêm xuống, núi rừng Điện Biên rung chuyển bởi tiếng pháo. Đất trời đỏ rực như lửa. Những người lính lao lên phía trước, biết rằng mỗi bước đi có là bước cuối cùng.Trong làn đạn dày đặc ấy, Phan Đình Giót vẫn tiến lên. Ông bị thương. Máu thấm đẫm áo. Nhưng ông không lùi. Khoảnh khắc khiến thời gian ngừng lại. Trước mặt ông là một lô cốt. Từ đó, những viên đạn vẫn xé gió lao ra, chặn đứng bước tiến của đồng đội. Những người lính phía sau ngã xuống… từng người, từng người một. Ông hiểu:
Nếu không phá được nó, tất cả sẽ dừng lại ở đây. Giữa khói lửa mịt mù, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết…Ông không do dự. Không kịp nói lời nào.
Không kịp nghĩ cho bản thân.Ông dồn hết chút sức lực cuối cùng… lao lên phía trước.Một thân người – chặn cả làn đạnKhoảnh khắc ấy, không ai quên được.Ông dùng chính cơ thể mình… lấp kín lỗ châu mai.Tiếng súng im bặt.Nhưng cũng chính lúc đó…
Trái tim ông ngừng đập. Sự im lặng đau đớnĐồng đội ào lên, chiếm được cứ điểm.
Chiến thắng đã đến gần hơn. Nhưng khi quay lại…Ông đã nằm đó. Lặng im. Không còn lời nói.
Không còn nụ cười.Chỉ còn một cơ thể đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Có người lính đã bật khóc. Có người siết chặt khẩu súng, nước mắt rơi mà không dám lau. Bởi họ hiểu:
Chiến thắng này… được đổi bằng máu. Ngọn lửa không bao giờ tắt. Phan Đình Giót ra đi… nhưng hành động của ông thì còn mãi. Ông không chỉ chặn một lỗ châu mai. Ông đã mở ra con đường chiến thắng. Ông không chỉ hy sinh một thân mình.
Ông đã thắp lên một ngọn lửa trong lòng cả dân tộc. Có những cái chết… không phải là kết thúc.
Mà là sự bắt đầu của sự bất tử. Giữa “thời hoa lửa”, Phan Đình Giót đã sống như một ngọn lửa rực cháy – Và khi ngọn lửa ấy tắt đi…
Nó lại hóa thành ánh sáng không bao giờ tắt trong trái tim người Việt Nam.



