Chu Đức Phôn
Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã trải qua những tháng ngày gian khổ nơi biên giới phía Bắc – ông Chu Đức Phôn, sinh ngày 9 tháng 1 năm 1961. Trong màu áo lính với quân hàm Hạ sĩ, ông được điều động lên chiến đấu tại biên giới Cao Bằng – nơi địa đầu Tổ quốc luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Ở đó, có một địa danh mà ông không bao giờ quên… đồi cao 275. Đó không chỉ là một vị trí chiến đấu, mà còn là nơi thử thách ý chí của người lính.
“ĐỒI CAO 275 – NƠI THỬ THÁCH Ý CHÍ NGƯỜI LÍNH”
Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã trải qua những tháng ngày gian khổ nơi biên giới phía Bắc – ông Chu Đức Phôn, sinh ngày 9 tháng 1 năm 1961.
Trong màu áo lính với quân hàm Hạ sĩ, ông được điều động lên chiến đấu tại biên giới Cao Bằng – nơi địa đầu Tổ quốc luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Ở đó, có một địa danh mà ông không bao giờ quên… đồi cao 275. Đó không chỉ là một vị trí chiến đấu, mà còn là nơi thử thách ý chí của người lính.
Đồi cao 275 – gió thổi hun hút, đất đá khô cằn, nguồn nước khan hiếm. Cuộc sống nơi chốt vô cùng thiếu thốn. Những bữa ăn đạm bạc, có khi không đủ no. Cái đói, cái rét luôn bám theo từng ngày.
Nhưng gian khổ chưa phải là tất cả…
Điều khiến người lính phải căng mình hơn cả là sự nguy hiểm luôn rình rập. Chốt đóng trên cao, dễ quan sát… nhưng cũng dễ trở thành mục tiêu. Có những ngày, ông cùng đồng đội phải bám trụ trên đỉnh đồi trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Gió lạnh, bụi đất, thiếu thốn đủ bề… nhưng không ai rời vị trí.
Trong ký ức của ông, có những ngày đói đến lả người, nhưng vẫn phải đứng gác, vẫn phải giữ vững tinh thần. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu:
Nếu mình lùi bước, biên cương sẽ không còn vững.
Giữa cái đói và cái lạnh, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi, cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Đồi cao 275 không chỉ là nơi chiến đấu, mà còn là nơi hun đúc ý chí. Chính tại nơi ấy, người lính Hạ sĩ Chu Đức Phôn đã học được cách vượt qua giới hạn của bản thân – để đứng vững trước mọi thử thách.
Chiến tranh qua đi, ông trở về quê hương Trại Mới. Cuộc sống trở lại bình dị, nhưng ký ức về đồi cao 275 vẫn luôn in sâu trong tâm trí. Ông không kể nhiều về gian khổ, nhưng mỗi lần nhắc lại, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào – tự hào vì đã từng đứng nơi tuyến đầu, nơi gian khổ nhất.
Câu chuyện của ông Chu Đức Phôn giúp chúng ta hiểu rằng: Có những ngọn đồi không chỉ là vị trí địa lý, Mà còn là nơi ghi dấu ý chí, lòng dũng cảm của người lính. Và chính từ những nơi khắc nghiệt như đồi cao 275… Sự bình yên hôm nay đã được giữ gìn.



