Chữ hiếu chưa tròn.
Ông Vũ Văn Thịnh ( bố của bà em) kể lại rằng, bố của ông là một người nông dân chất phác, thật thà, sống giản dị tại Hiệp Hòa, Quảng Yên, Quảng Ninh. Vợ cụ mất sớm, qua đời khi sinh người con gái út, nên một mình cụ gồng gánh nuôi ba người con khôn lớn: hai trai, một gái.
Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống Pháp, cả ba người con đều tham gia cách mạng. Hai người con trai xung phong ra trận, còn người con gái tham gia đội hậu cần, làm nhiệm vụ đào bom, dọn đường cho bộ đội.
Trong một lần hành quân ra Bắc, người con trai cả lén về thăm nhà. Cuộc gặp giữa hai cha con diễn ra vội vã. Họ chưa kịp nói với nhau được bao lâu thì anh nhận lệnh phải đi ngay. Trước khi rời đi, anh chỉ kịp dặn bố: “Nếu có ai hỏi thì bố đừng nói con đi đâu. Con đi rồi sẽ về.”
Người con trai vừa rời khỏi nhà chưa được bao lâu thì một toán lính Pháp ập tới. Ban đầu, chúng giả vờ nhẹ nhàng, dỗ ngọt, hứa hẹn đủ điều để cụ khai ra tung tích của quân ta. Nhưng cụ vẫn im lặng. Thấy không đạt được mục đích, chúng quay sang tra hỏi, đánh đập cụ dã man. Dù bị hành hạ đến kiệt sức, cụ vẫn nhất quyết không hé nửa lời.
Không khai thác được gì, bọn lính định rút đi. Nhưng bất ngờ, một tên phát hiện trong ngăn tủ có vật gì đó khả nghi. Hắn lao đến mở tủ, mặc cho cụ ông cố gắng ngăn cản. Khi cánh tủ bật mở, một khẩu súng ak vỏ đã sờn cũ lộ ra.
Tức giận, chúng lao vào đánh cụ đến chết rồi phóng hỏa đốt cháy ngôi nhà trước khi bỏ đi.
Khi người con trai cả quay về, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ: ngôi nhà chỉ còn là đống tro tàn, còn cha anh đã vĩnh viễn ra đi. Nỗi đau và sự căm phẫn dâng trào trong lòng, nhưng anh không có thời gian để khóc. Anh phải lập tức báo tin cho đồng đội và rút lui về Thái Bình vì tung tích đã bị lộ.
Anh ra đi mà chưa kịp chôn cất cha mình. Đó là nỗi ân hận, day dứt theo anh suốt cả cuộc đời.
Câu chuyện do ông Vũ Văn Thịnh kể lại không chỉ là ký ức của một gia đình , mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người dân bình dị trong chiến tranh – những con người đã góp phần làm nên lịch sử dân tộc.
Bản thân em cảm thấy vô cùng biết ơn và xót thương trước những mất mát, hy sinh thầm lặng của những người anh hùng trong thời kỳ trước Cách mạng Tháng Tám 1945. Dù không trực tiếp cầm súng, họ vẫn kiên cường bảo vệ cách mạng bằng chính sự im lặng, lòng trung thành và cả mạng sống của mình. Những câu chuyện như thế giúp em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay là vô cùng quý giá. Vì vậy, em sẽ luôn ghi nhớ công lao ấy, sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha ông.



