CHÚ TÔI – NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ
Trong gia đình tôi, có một người mà tôi chưa từng gặp, nhưng luôn được nhắc đến – đó là chú tôi, liệt sĩ Lê Văn Tuấn.
Chú hy sinh khi còn rất trẻ, vào đầu những năm 1970. Những gì tôi biết về chú chỉ qua lời kể của bố mẹ và một tấm ảnh cũ đã phai màu.
Mẹ tôi kể rằng, chú là người vui tính, hay cười. Trước khi đi, chú còn nói sẽ về sớm. Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện.
Mỗi dịp giỗ, cả gia đình lại nhắc đến chú như thể chú vẫn đang ở đâu đó rất gần. Không ai nói nhiều về sự mất mát, nhưng ai cũng hiểu.
Lớn lên, tôi dần nhận ra rằng có những con người tuy không còn hiện diện, nhưng vẫn sống trong ký ức của những người ở lại.
Và chính những ký ức ấy đã làm nên một phần của lịch sử mà chúng ta không thể quên.



