Chú Trần Công Phước - Cựu chiến binh gương mẫu
Chú Trần Công Phước sinh năm 1957, hiện là Chi hội trưởng Hội Cựu Chiến binh khóm Tân Quới Tây. Ở tuổi ngoài sáu mươi, chú vẫn giữ được phong thái điềm đạm, giản dị của một người lính năm xưa. Ít ai biết rằng, phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là cả một quãng đời thanh xuân gắn liền với những năm tháng đầy gian khổ, hy sinh vì nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Chú Trần Công Phước sinh năm 1957, hiện là Chi hội trưởng Hội Cựu Chiến binh khóm Tân Quới Tây. Ở tuổi ngoài sáu mươi, chú vẫn giữ được phong thái điềm đạm, giản dị của một người lính năm xưa. Ít ai biết rằng, phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là cả một quãng đời thanh xuân gắn liền với những năm tháng đầy gian khổ, hy sinh vì nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Những năm đất nước còn nhiều biến động, khi vừa bước sang tuổi đôi mươi, chú Trần Công Phước đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, hành trang của chú không chỉ là ba lô, quân trang mà còn là niềm tin và ý chí của một thế hệ thanh niên sẵn sàng cống hiến cho đất nước. Môi trường quân ngũ rèn luyện chú từ một chàng trai trẻ trở thành người lính bản lĩnh, kiên cường trước mọi khó khăn, thử thách.
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong ký ức của chú là những ngày hành quân dài trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Đường hành quân lầy lội, rừng sâu nước độc, nắng gắt ban ngày và lạnh buốt về đêm. Có những lúc lương thực cạn dần, bữa ăn chỉ vỏn vẹn nắm cơm với ít muối hoặc rau rừng, nhưng không một ai than vãn. Anh em trong đơn vị luôn động viên nhau cố gắng, cùng chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô còn sót lại.
Trong chiến đấu, chú Phước và đồng đội nhiều lần đối mặt với hiểm nguy cận kề. Những đêm phục kích căng thẳng, mọi người phải nín thở quan sát từng động tĩnh nhỏ trong bóng tối. Tiếng súng vang lên xé tan sự tĩnh lặng của rừng núi, để lại trong lòng người lính trẻ những cảm xúc khó quên. Nhưng trên tất cả, điều khiến chú luôn nhớ mãi chính là tình đồng chí, đồng đội keo sơn. Có lần, khi một đồng đội bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, cả tổ đã bất chấp nguy hiểm, thay nhau cáng bạn vượt qua quãng đường dài để kịp thời cứu chữa.
Một kỷ niệm khác mà chú thường nhắc lại là những đêm ngồi bên nhau sau giờ làm nhiệm vụ. Giữa rừng sâu, ánh đèn dầu leo lét, anh em kể cho nhau nghe về quê nhà, về cha mẹ, vợ con, về ước mơ giản dị sau ngày hoàn thành nhiệm vụ. Chính những câu chuyện ấy đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần, giúp mọi người vượt qua nỗi nhớ nhà và những hiểm nguy luôn rình rập.
Chiến tranh đã lùi xa, chú Trần Công Phước trở về với đời thường, tiếp tục cống hiến cho cộng đồng. Trên cương vị Chi hội trưởng Hội Cựu Chiến binh khóm Tân Quới Tây, chú luôn gương mẫu, tận tâm, là cầu nối gắn kết các hội viên, tích cực tham gia xây dựng đời sống văn hóa và giữ gìn truyền thống tốt đẹp của người lính. Những kỷ niệm năm xưa không chỉ là ký ức thiêng liêng của riêng chú, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh cao cả cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



