Bài viết

Chữ Trên Vách Đất Lớp Học Sơ Tán

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chữ Trên Vách Đất Lớp Học Sơ Tán

Nhân chứng kể: Cô giáo Trần Thị Minh (Hải Phòng)

"Mùa thu năm 1972, khi máy bay Mỹ điên cuồng trút bom xuống dải đất cảng Hải Phòng, trường học của chúng tôi phải sơ tán về một vùng quê hẻo lánh thuộc huyện Thủy Nguyên. Lớp học là một căn hầm nửa nổi nửa chìm đào sâu vào lòng một lũy tre già, vách hầm bện bằng đất sét trộn rơm rạ khô khốc. Không có bảng đen, không có phấn trắng chỉnh chu, tôi dùng những mảnh gạch non nhặt ngoài bãi hoang để viết chữ lên vách đất sần sùi.

Học trò của tôi đứa nào đứa nấy đội chiếc mũ rơm dày cộp, mặt mũi lem luốc nhưng đôi mắt xoe tròn, sáng rực dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ cửa hầm. Mỗi khi tiếng còi báo động phòng không rú lên từ phía thị xã, tôi lại vội vàng giục các con nằm rạp xuống giao thông hào. Bom nổ rung chuyển mặt đất, đất cát từ trần hầm rơi bôm bốp xuống trang sách học trò, nhưng không một đứa trẻ nào khóc. Khi dứt tiếng bom, các con lại bò dậy, phủi bụi trên áo và tiếp tục nhìn lên vách đất đọc to từng chữ.

Tôi nhớ nhất em Nam, một cậu bé mồ côi cha sau một trận oanh tạc ở bến cảng. Nam dùng ngón tay gầy guộc của mình tô theo từng nét chữ gạch non tôi viết trên vách đất, lầm bầm: 'Cô ơi, con phải học chữ thật giỏi để sau này lớn lên đi xây lại nhà cho mẹ'. Những nét chữ thô ráp trên vách hầm ngày ấy tuy chắp vá nhưng chứa đựng cả một khát vọng hòa bình, một sức sống mãnh liệt của nền giáo dục thời hoa lửa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chữ Trên Vách Đất Lớp Học Sơ Tán | Câu chuyện thời hoa lửa