CHU VĂN KHÂM – NGƯỜI ĐI GIỮA NHỮNG QUẢ BOM
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Có những người lính bước vào trận địa với khẩu súng trên tay. Nhưng cũng có những người phải đi về phía những quả bom đang chờ phát nổ, để con đường phía trước được mở ra cho đồng đội.
Chu Văn Khâm, sinh năm 1925, quê Vĩnh Phúc, là một chiến sĩ công binh như thế. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia lực lượng công binh và được giao những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: phá bom, phá đường, bảo đảm giao thông cho bộ đội.
Đặc biệt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi từng đoàn xe vận tải phải vượt qua những con đường bị máy bay địch đánh phá liên tục, công việc của những người lính công binh trở nên vô cùng quan trọng.
Một con đường bị đánh sập có thể khiến hàng hóa, đạn dược không thể đến chiến trường. Một quả bom chưa được tháo có thể cướp đi mạng sống của cả tổ công binh. Và Chu Văn Khâm thường là người trực tiếp bước tới.
Ông tháo gỡ bom nổ chậm, xử lý những quả bom mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến người lính phải trả giá bằng mạng sống. Không có tiếng hô xung phong. Không có trận địa pháo. Chỉ có người chiến sĩ công binh cúi mình bên quả bom, đôi tay phải thật chắc, đôi mắt phải thật bình tĩnh.
Chậm một giây có thể mất mạng. Sai một thao tác có thể mất cả tổ. Nhưng ông vẫn làm. Khi bom được tháo, con đường lại được sửa. Khi đường thông, những đoàn xe lại tiếp tục tiến về Điện Biên Phủ. Có thể những người lính trên xe không biết ai đã mở đường cho mình.
Nhưng phía sau mỗi chuyến xe đến được chiến trường là mồ hôi, máu và cả sự hy sinh thầm lặng của những người lính công binh. Chu Văn Khâm chính là một trong những người như thế. Ông không trực tiếp đứng trong những trận đánh giáp lá cà. Nhưng công việc của ông góp phần bảo đảm cho lương thực, vũ khí và đạn dược đến được nơi bộ đội đang chiến đấu.
Năm 1955, Nhà nước phong tặng Chu Văn Khâm danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Pháp.
Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất về người anh hùng ấy không nằm ở danh hiệu. Mà nằm ở hình ảnh một người lính đi ngược chiều với sự sống. Khi mọi người tránh xa quả bom, ông bước lại gần. Khi con đường bị phá, ông tìm cách mở đường. Khi đồng đội cần tiếp tế, ông phải bảo đảm con đường phía trước còn có thể đi.
Chu Văn Khâm – người chiến sĩ công binh đi giữa những quả bom để mở đường cho Điện Biên.
Ông không đứng ở nơi tiếng súng vang nhất, nhưng chính những bước chân âm thầm của ông đã góp phần đưa sức mạnh của hậu phương đến với tiền tuyến.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những người anh hùng không được nhớ bởi tiếng súng, mà bởi những con đường họ đã giữ cho Tổ quốc không bao giờ bị ngắt quãng.



