Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chu Văn Mùi - Người giữ mạch liên lạc trên đồi A1

Bắc Ninh09/08/2026Đoàn Xã Lạc Dương (Lạc Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chu Văn Mùi - Người giữ mạch liên lạc trên đồi A1

Trong chiến tranh, có những "mạch máu" không nhìn thấy được. Đó là những tín hiệu vô tuyến điện nối sở chỉ huy với trận địa, để từng mệnh lệnh được truyền đi đúng lúc, từng loạt pháo được điều chỉnh chính xác giữa khói lửa. Chỉ cần đường liên lạc bị cắt đứt, cả trận đánh có thể rơi vào thế bị động.

Ở đồi A1, một trong những chiến trường ác liệt nhất của Điện Biên Phủ, Chu Văn Mùi là người đã giữ cho "mạch máu" ấy không ngừng chảy.

Sinh năm 1929 tại xã Thượng Lan, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, ông nhập ngũ năm 1949. Từ một chiến sĩ nuôi quân, rồi pháo thủ súng cối, Chu Văn Mùi được điều về lực lượng thông tin vô tuyến điện. Công việc của ông không trực tiếp xung phong đánh lô cốt, nhưng lại giữ vai trò sống còn: bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị trong những thời khắc quyết định.

Những ngày chiến đấu ở A1, bom đạn dội xuống không ngừng. Hầm thông tin nhiều lần bị đất đá vùi lấp, máy móc hư hỏng, đường liên lạc có lúc tưởng chừng bị cắt đứt hoàn toàn. Giữa khói bụi và sức ép của những trận nổ liên tiếp, Chu Văn Mùi vẫn kiên quyết bám máy, nhanh chóng khôi phục liên lạc và trực tiếp truyền tọa độ, giúp pháo binh ta điều chỉnh hỏa lực chính xác vào các mục tiêu của địch.

Có những lúc nhiều ngày đêm ông gần như không rời vị trí. Điều người chiến sĩ thông tin phải đối mặt không chỉ là bom đạn, mà còn là áp lực của từng giây, bởi phía sau mỗi tín hiệu phát đi là sinh mạng của đồng đội và diễn biến của cả trận đánh.

Chiến thắng Điện Biên Phủ được làm nên bởi nhiều lực lượng: bộ binh xung phong, pháo binh chi viện, công binh mở đường và cả những chiến sĩ thông tin lặng lẽ bên chiếc máy vô tuyến điện. Chu Văn Mùi là một trong những người như thế.

Năm 1955, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau này, dù tiếp tục công tác và mang quân hàm Đại tá, điều được đồng đội nhắc nhớ nhiều nhất vẫn là hình ảnh người chiến sĩ bám trụ giữa đồi A1 để giữ thông suốt đường dây liên lạc.

Ngày nay, trên đồi A1 chỉ còn lại những hố bom và dấu tích chiến hào. Tiếng súng đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Chu Văn Mùi vẫn nhắc chúng ta rằng, trong chiến tranh, không phải ai cũng cầm súng ở tuyến đầu. Có những người chiến đấu bằng sự bình tĩnh, chính xác và trách nhiệm, để từng tín hiệu nhỏ bé góp phần làm nên một chiến thắng lớn.

Có những con đường đưa bộ đội tiến lên. Có những dòng sông chở lương thực ra mặt trận. Và cũng có những "mạch máu vô hình" nối liền ý chí của cả một chiến dịch. Chu Văn Mùi đã dành tuổi trẻ của mình để giữ cho mạch liên lạc ấy không bao giờ đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn