Bài viết

CHU VĂN MÙI – NGƯỜI GIỮ “MẠCH MÁU” THÔNG TIN TRÊN ĐỒI A1

Tác giả: Vũ Nguyễn Hồng Ngọc

Điện Biên26/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHU VĂN MÙI – NGƯỜI GIỮ “MẠCH MÁU” THÔNG TIN TRÊN ĐỒI A1

Sinh năm 1929 tại thôn Hà Thượng, xã Thượng Lan, huyện Việt Yên, đồng chí Chu Văn Mùi sớm tham gia du kích trước khi nhập ngũ năm 1949, trở thành chiến sĩ Đại đội Thông tin 127, Tiểu đoàn 38, Trung đoàn 102, Đại đoàn 308 (Đại đoàn Quân Tiên phong). Trải qua nhiều vị trí từ nuôi quân, xung kích đến pháo thủ, ông đã tham gia 7 chiến dịch lớn như Cao – Bắc – Lạng, Biên giới, Hòa Bình, Tây Bắc, Thượng Lào… Năm 1952, sau khi hoàn thành khóa học vô tuyến đầu tiên của Cục Thông tin Liên lạc, ông trở về làm Đài trưởng đài vô tuyến, gánh trên vai trọng trách giữ vững “mạch máu” thông tin cho những trận đánh sinh tử.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, tại điểm nóng Đồi A1 và cứ điểm 311B, Chu Văn Mùi phụ trách máy vô tuyến điện, kiên cường bám trận địa giữa mưa bom, bão đạn, đặt đài quan sát, báo tọa độ để pháo binh ta bắn chính xác, tiêu diệt nhiều sinh lực địch. Khi đơn vị nhận lệnh rút ra, tổ của ông vẫn ở lại bám trận địa, nằm dưới hầm ngập nước suốt 4 ngày đêm, vừa chiến đấu, bảo vệ thương binh, vừa duy trì liên lạc với Sở chỉ huy. Ngay cả khi máy hỏng nặng, ông vẫn dũng cảm tìm đến xác máy bay địch bị bắn rơi, tháo phụ tùng mang về thay thế, kịp thời khôi phục liên lạc.

Sự kiên cường và bản lĩnh của người chiến sĩ thông tin còn thể hiện rõ qua những giờ phút hiểm nghèo. Có thời điểm trận địa chỉ còn lại một mình, địch đánh lên từ nhiều mũi, Chu Văn Mùi vẫn giữ bình tĩnh, gọi chính xác mật mã để chỉ đạo pháo binh ta bắn chi viện vào các vị trí địch. Lòng dũng cảm và sự mưu trí ấy đã góp phần giữ vững trận địa, bảo đảm sự phối hợp chiến đấu giữa các đơn vị trong những giờ phút ác liệt nhất.

Đặc biệt, khi Trung đoàn trưởng Nguyễn Hùng Sinh bị lạc trên Đồi A1, Chu Văn Mùi đã mang chiếc máy điện thanh nặng hơn 20kg băng qua làn đạn để tìm kiếm và nối lại liên lạc. Nhịn đói, nhịn khát, lúc ngất lúc tỉnh, có thời điểm ông phải uống nước tiểu của mình để duy trì sức lực. Sau nhiều giờ kiên trì cơ động giữa chiến trường ác liệt, ông đã tìm thấy Trung đoàn trưởng Sinh đang bị thương trong một căn hầm, kịp thời kết nối liên lạc chỉ huy, góp phần vào thắng lợi của trận đánh cứ điểm A1.

Với những chiến công xuất sắc, ngay sau chiến dịch, ông được Đại tướng Võ Nguyên Giáp công nhận đảng viên chính thức trước thời hạn 5 tháng và tặng Huân chương Chiến công hạng Ba. Ngày 31-8-1955, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tiếp tục cống hiến qua các chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh, Quảng Trị và Chiến dịch Hồ Chí Minh trên cương vị Trung đoàn trưởng, khi trở về đời thường năm 1986, người Anh hùng Điện Biên năm xưa vẫn tích cực công tác, cống hiến cho địa phương và truyền lại tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường cho các thế hệ mai sau. Ông đã để lại tấm gương sáng về lòng dũng cảm, kiên cường và tận tụy với Tổ quốc, góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong thế kỷ XX.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn