Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHU VĂN TẤN – KỶ NIỆM CỨU QUỐC QUÂN. Phần 1.4

Thái Nguyên09/04/2026Lê Quý Biên (Đoàn xã Võ Nhai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 1.4

Đoàn đi có chín người: bốn đồng chí Trung ương là anh Sơn (Trường Chinh), anh Vân (Hoàng Văn Thụ), anh Chính (Hoàng Quốc Việt) và anh Trần Đăng Ninh, anh em thường gọi là anh Đầu tư; một đại diện Xứ uỷ Trung Kỳ (đồng chí San), một đại diện Xứ uỷ Nam Kỳ (đồng chí Thảo); đi dẫn đường và bảo vệ có đồng chí Tài, cán bộ địa phương; đồng chí Lãm, đội viên Cứu quốc quân và tôi.

Hành lý là mấy đôi sọt đựng quần áo, trong để tài liệu bí mật. Lương thực là mấy đấu gạo nếp rang thật khô. Vũ khí của tôi là một loại súng đặc biệt: súng Dóp tháo báng, chỉ có ổ súng và nòng không, với một băng đạn 5 viên. Tôi chuẩn bị sẵn hai cái khăn tay để khi bắn lót tay cho khỏi nóng. Ban ngày cả súng đạn đều giấu trong cái chăn dạ cuộn tròn vào đòn gánh. Anh em chúng tôi lúc đi bí mật, lúc giả dạng lái buôn đi công khai lên Thất Khê rồi đi đêm ra biên giới.

Chúng tôi khởi hành vào một buổi chiều vài hôm sau lễ thành lập Đội Cứu quốc quân. Xuyên khu rừng Van Hạ. Đến tối mịt thì vượt qua bản Loòng, theo đường núi đá tai mèo lởm chởm xuyên qua xóm Phie Khao đến Bó Tát, một xóm đầu xã Vũ Lăng, nằm trong khu vực cơ sở của ta. Đoàn nghỉ lại ở đây mấy hôm để điều tra lại đường, nắm thêm tình hình: từ đây trở đi là vùng chưa có cơ sở cách mạng, lính địch hay đi tuần. Phải đi gấp làm sao trong một ngày đêm từ Bồ Tát đến sông Văn Mịch. Chặng đường này dài, phải qua mấy cây số đường cái lớn Bắc Sơn - Bình Gia, lại phải qua mấy làng Bản Quế, Bản Sao, Vạn Thuỷ, Rạng Mông có nhiều tay sai địch hay sục sạo.

Từ Bó Tát đi qua Nà Tởu, qua Lũng Chỏn, chúng tôi ngồi nghỉ ở ven rừng, chờ cho tối thật lâu mới qua Bản Quế rồi qua quãng đường cái lớn, rẽ vào đường đi Bản Sao, Vạn Thuỷ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHU VĂN TẤN – KỶ NIỆM CỨU QUỐC QUÂN. Phần 1.4 | Câu chuyện thời hoa lửa