chưa bao giờ tắt
Câu chuyện khắc họa hình ảnh một cựu Thanh niên xung phong sau khi hoàn thành nhiệm vụ vẫn tiếp tục cống hiến, tích cực tham gia công tác xã hội tại địa phương.
Dù đã rời lực lượng Thanh niên xung phong nhiều năm, bác … vẫn giữ thói quen dậy sớm, làm việc đúng giờ và tham gia đầy đủ các hoạt động của thôn, bản.
Bác kể rằng, những năm tháng xung phong đã rèn cho mình tinh thần trách nhiệm và ý thức kỷ luật. Chính vì vậy, khi trở về địa phương, bác không cho phép mình sống thờ ơ với cộng đồng.
Trong các cuộc họp dân, bác thường là người phát biểu ý kiến thẳng thắn, đóng góp xây dựng. Khi địa phương triển khai phong trào chung, bác luôn là một trong những người tham gia đầu tiên.
Không ồn ào, không phô trương, bác lặng lẽ làm việc bằng sự tận tâm quen thuộc từ thời còn trẻ.
Có lần, khi được hỏi vì sao vẫn nhiệt tình tham gia công tác xã hội dù tuổi đã cao, bác cười hiền:
“Đã quen sống vì tập thể rồi, giờ bỏ sao được.”
Câu nói ấy giản dị nhưng chứa đựng cả một chặng đường dài.
Những năm tháng Thanh niên xung phong có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần xung kích thì vẫn còn nguyên vẹn. Nó không chỉ thể hiện trong những nhiệm vụ lớn, mà còn trong những việc làm nhỏ hằng ngày.
Bác bảo rằng, điều khiến mình vui nhất không phải là được ghi nhận, mà là thấy quê hương ngày càng đổi thay, đời sống bà con ngày càng tốt hơn.
Ở bác, tôi thấy rõ một điều: Thanh niên xung phong không chỉ là một giai đoạn của tuổi trẻ, mà là một phần nhân cách được gìn giữ suốt đời.
Ngọn lửa năm xưa không bùng cháy rực rỡ như thời đôi mươi nữa, nhưng vẫn âm thầm tỏa ấm – bền bỉ và lặng lẽ.



