Chùa Tiếng – bản lĩnh của người lính xung kích
Cuối năm 1950, trong trận đánh vị trí Chùa Tiếng, Phan Đình Giót tiếp tục thể hiện tinh thần chủ động tiến công.
Khi bộ đội bí mật tiếp cận hàng rào, địa hình đất cứng khiến việc đào công sự gặp khó khăn và địch phát hiện được hoạt động của ta. Hỏa lực từ cứ điểm lập tức bắn ra. Trong tình huống nguy hiểm, Phan Đình Giót bò lên phía trước, đặt bộc phá đánh vào lô cốt số 1. Khi lô cốt bị phá thủng, ông tiếp tục ném lựu đạn vào bên trong, góp phần tiêu diệt địch và tạo điều kiện cho đơn vị tiến lên.
Những trận đánh như Tràng Bạch và Chùa Tiếng cho thấy chiến công ở Điện Biên Phủ không phải là một hành động bột phát. Đó là kết quả của quá trình rèn luyện, tích lũy kinh nghiệm và thử thách trong nhiều trận chiến.



