Chuẩn bị trận phục kích thứ hai
Sau lần làm nhiệm vụ trước, đơn vị Cu Nâu lại nhận một nhiệm vụ mới. Đây là lần thứ hai anh cùng đồng đội phải chuẩn bị cho một trận đánh mà ai cũng biết sẽ có nhiều khó khăn. Buổi chiều, không khí trong đơn vị khác hẳn ngày thường.

Sau lần làm nhiệm vụ trước, đơn vị Cu Nâu lại nhận một nhiệm vụ mới. Đây là lần thứ hai anh cùng đồng đội phải chuẩn bị cho một trận đánh mà ai cũng biết sẽ có nhiều khó khăn.
Buổi chiều, không khí trong đơn vị khác hẳn ngày thường.
Những người lính ít nói hơn.
Ai cũng chăm chú nghe cán bộ phổ biến nhiệm vụ và những yêu cầu cần thiết. Mọi người kiểm tra quân trang, nghỉ ngơi và chuẩn bị tinh thần theo sự phân công.
Cu Nâu ngồi bên đồng đội.
Một người bạn hỏi nhỏ:
— Lần này cậu có hồi hộp không?
Cu Nâu mỉm cười:
— Có chứ. Nhưng mình đã trải qua một lần rồi.
Người bạn gật đầu.
Cả hai cùng im lặng.
Sau những tháng ngày quân ngũ, Cu Nâu hiểu rằng trước một nhiệm vụ khó khăn, điều quan trọng nhất không phải là nói những lời mạnh mẽ. Đó là biết giữ bình tĩnh, tuân thủ mệnh lệnh và tin tưởng những người đang cùng mình làm nhiệm vụ.
Tiểu đội trưởng Hòa đi qua từng người.
Anh nhắc:
— Mọi người giữ sức. Làm đúng phần việc được giao. Có việc gì phải báo cáo, không tự ý hành động.
Cu Nâu đáp:
— Rõ!
Đêm xuống dần.
Mỗi người tranh thủ nghỉ ngơi. Có người lặng lẽ viết vài dòng gửi về gia đình. Có người ngồi vá lại chiếc áo đã sờn. Có người chia cho bạn ngụm nước cuối trong bi đông.
Cu Nâu mở cuốn sổ nhỏ.
Anh viết:
“Ngày mai lại là một thử thách. Mình chỉ mong tất cả anh em đều bình an.”
Viết xong, anh gấp sổ lại.
Cậu bé chăn trâu ở Quỳnh Đôi ngày nào giờ đã hiểu rằng người lính không chỉ nghĩ đến bản thân.
Anh nghĩ đến đồng đội trước khi nghĩ đến mình.
Nghĩ đến cha ở quê.
Nghĩ đến lời hẹn ngày trở về.
Một lúc sau, Tiểu đội trưởng Hòa ngồi xuống bên cạnh.
Anh hỏi:
— Có nhớ nhà không?
Cu Nâu cười:
— Nhớ nhiều lắm.
— Vậy càng phải giữ gìn.
Cu Nâu gật đầu.
Đêm ấy, những người lính trẻ ngồi cạnh nhau trong sự im lặng đầy suy nghĩ. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng họ biết mình có thể dựa vào nhau.
Khi lệnh chuẩn bị được truyền xuống, mọi người lần lượt đứng dậy.
Cu Nâu nhìn người đồng đội bên cạnh.
Người bạn nói:
— Đi cùng nhau nhé.
Cu Nâu gật đầu:
— Ừ. Cùng nhau.
Rồi họ bước đi.
Trong ký ức của Cu Nâu, đêm chuẩn bị cho trận phục kích thứ hai không được nhớ bằng những âm thanh ồn ào, mà bằng sự im lặng trước giờ nhiệm vụ, những cái nhìn hiểu nhau giữa đồng đội và lời dặn của người tiểu đội trưởng.
Có những khoảnh khắc trước thử thách, người lính không cần nói nhiều. Chỉ cần biết rằng bên cạnh mình vẫn có những người cùng chung niềm tin và cùng sẵn sàng chia sẻ mọi gian khó.



