Chứng nhân lịch sử Bùi Văn The
Trong Thời Hoa Lừa, người ta sợ nhất không phải là không thấy hoa.
Mà là thấy rồi… nhưng quên mất nó trông như thế nào.
Ở một ngôi làng nhỏ dưới chân đồi, có một người đàn ông tên Hậu.
Ông từng là người dẫn đường lên đồi hoa.
Ai muốn lên ngắm hoa lừa đều đi theo ông.
Ông biết từng lối mòn, từng đoạn dốc, từng nơi có thể đứng lại để nhìn toàn cảnh.
Mỗi mùa xuân, ông đưa hàng trăm người lên đồi.
Nhưng bản thân ông chưa bao giờ kể rằng mình “thấy gì”.
Ông chỉ nói:
“Đi theo đường này.”
“Đừng dừng quá lâu ở chỗ gió mạnh.”
“Đừng đi quá xa khi trời đổi màu.”
Một năm nọ, một chuyện lạ xảy ra.
Sau mùa hoa, Hậu bắt đầu không nhớ được hoa lừa trông như thế nào.
Ông cố gắng kể lại cho người khác.
Nhưng càng cố, ông càng thấy mơ hồ.
“Trắng… hay là sáng?”
“Bay… hay là rơi?”
Không ai giúp ông nhớ lại được.
Người trong làng nói:
“Ông bị hoa lừa lấy mất ký ức rồi.”
Hậu không phản bác.
Ông chỉ im lặng.
Mùa sau, ông vẫn dẫn người lên đồi như cũ.
Nhưng lần này, ông không nhìn lên hoa nữa.
Ông chỉ nhìn đường đi.
Một cô gái trẻ hỏi ông:
“Ông không thấy hoa nữa sao?”
Hậu trả lời:
“Tôi không chắc.”
Cô ngạc nhiên:
“Vậy ông dẫn đường bằng gì?”
Ông dừng lại rất lâu.
Rồi nói:
“Bằng những gì tôi còn nhớ rõ hơn hoa.”
Cô gái không hiểu.
Ông tiếp:
“Tôi nhớ chỗ nào dễ ngã.”
“Tôi nhớ chỗ nào cần dừng lại để thở.”
“Tôi nhớ cách đưa người ta lên và xuống an toàn.”
“Còn hoa lừa… có thể tôi đã quên cách nhìn nó, nhưng tôi vẫn biết cách đi qua nó.”
Cô gái im lặng.
Một ngày, có người đề nghị Hậu nghỉ việc.
“Hoa lừa là để ngắm, ông không còn thấy thì còn dẫn đường làm gì?”
Hậu chỉ nói:
“Không phải ai cũng lên đồi để thấy.”
“Có người cần được đưa về lại.”
Không ai phản bác được.
Sau đó, người ta bắt đầu nhận ra điều kỳ lạ:
Những người đi theo Hậu thường ít hoang mang hơn khi trở về.
Họ không nói nhiều về tương lai.
Nhưng họ biết rõ đường xuống núi.
Nhiều năm sau, khi Hậu già đi, một đứa trẻ hỏi:
“Ông có tiếc vì quên hoa lừa không?”
Hậu mỉm cười:
“Ta không chắc ta đã quên.”
“Có thể ta chỉ ngừng cố giữ nó trong đầu.”
Đứa trẻ hỏi:
“Vậy hoa lừa còn quan trọng không?”
Ông nhìn lên ngọn đồi xa:
“Quan trọng chứ.”
“Nhưng không quan trọng hơn việc ta còn biết đường về nhà.”
Rồi ông chống gậy đứng dậy.
Gió thổi qua lối mòn.
Hoa lừa bay lên như mọi năm.
Nhưng lần này, Hậu không cố nhìn lại nữa.
Ông chỉ bước tiếp.
Và trong Thời Hoa Lừa, có những người không cần giữ lại hình ảnh của phép màu.
Họ chỉ cần giữ lại cách để không lạc đường giữa nó.



