Chứng nhân lịch sử Cao Văn Bạn
Chiếc đồng hồ của người cha Năm ấy, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Ở một vùng quê ven sông, cậu bé Hùng sống cùng mẹ và em gái. Cha của Hùng là một người lính đã xa nhà nhiều năm. Trước ngày lên đường, cha trao cho Hùng một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ. "Con hãy giữ nó giúp cha. Khi nào cha trở về, cha sẽ xin lại." Từ đó, chiếc đồng hồ trở thành vật quý giá nhất của Hùng. Mỗi tối, cậu đều lấy ra lau sạch bụi rồi lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn vang lên trong căn nhà nhỏ. Thời gian trôi qua, thư từ của cha ngày càng thưa thớt. Có những tháng dài không có tin tức gì. Mỗi lần như vậy, Hùng lại mở chiếc đồng hồ ra xem, như thể nó đang thay cha ở bên cạnh. Một ngày nọ, ngôi làng bị ảnh hưởng bởi giao tranh. Nhiều gia đình phải sơ tán gấp. Trong lúc chạy đi, Hùng phát hiện chiếc đồng hồ đã biến mất khỏi túi áo. Cậu quay lại tìm dù mọi người ngăn cản. Sau nhiều giờ lục tìm giữa đống đồ đạc ngổn ngang, cuối cùng Hùng cũng nhìn thấy nó nằm dưới một tấm ván gỗ. Khi cầm chiếc đồng hồ lên, cậu thở phào nhẹ nhõm. Đó không chỉ là một món đồ, mà là lời hứa giữa hai cha con. Hai năm sau, chiến tranh kết thúc. Một buổi chiều, khi Hùng đang giúp mẹ ngoài sân, có tiếng gọi từ đầu ngõ. Một người đàn ông gầy đi nhiều nhưng nụ cười vẫn quen thuộc đang đứng đó. Là cha. Hùng chạy đến ôm chầm lấy ông. Sau phút đoàn tụ, cậu lấy chiếc đồng hồ từ trong nhà và trao lại. Người cha mở nắp đồng hồ. Bên trong vẫn còn dòng chữ ông đã khắc từ nhiều năm trước: "Thời gian có thể đưa ta đi xa, nhưng gia đình luôn là nơi để trở về." Ông lặng im thật lâu rồi nói: "Cha không cần xin lại nữa. Con hãy giữ nó." Chiếc đồng hồ ấy sau này được truyền cho con cháu trong gia đình như một kỷ vật. Nó nhắc mọi người nhớ rằng chiến tranh có thể chia cắt con người bởi khoảng cách và năm tháng, nhưng tình thân vẫn là điều bền vững nhất.



