Chứng nhân lịch sừ Cao Văn Minh
Chiếc radio cũ
Trong một đơn vị đóng quân giữa vùng núi, thông tin liên lạc luôn là điều khó khăn. Thứ duy nhất giúp họ biết tin tức từ bên ngoài là một chiếc radio cũ, hoạt động chập chờn. Người giữ chiếc radio là anh Quang – một chiến sĩ thông tin. Mỗi tối, khi mọi người nghỉ ngơi, anh lại ngồi chỉnh từng nút xoay, cố bắt được tín hiệu rõ nhất có thể. Nhiều khi chỉ nghe được vài đoạn tin ngắn, nhiễu sóng, đứt quãng, nhưng ai cũng chăm chú lắng nghe. Có một điều đặc biệt: Quang luôn giữ thói quen đọc lại những mẩu tin đó cho đồng đội, rồi thêm vài lời động viên: — Hôm nay thời tiết ở quê vẫn ổn. — Ruộng lúa chắc đang vào mùa xanh tốt. Dù anh không chắc điều đó đúng hay không, nhưng ai cũng thấy nhẹ lòng hơn. Một lần, đơn vị bị cắt liên lạc hoàn toàn trong nhiều ngày do mưa lớn và bom pháo làm hỏng tuyến truyền tin. Không ai biết tin tức bên ngoài ra sao. Những người lính bắt đầu lo lắng. Đêm đó, Quang vẫn ngồi bên chiếc radio, xoay mãi nhưng chỉ nghe tiếng rè rè. Một đồng đội nói: — Thôi, chắc hỏng rồi. Quang không trả lời. Anh chỉ tiếp tục điều chỉnh, kiên nhẫn từng chút một. Đến gần sáng, bất ngờ một giọng nói yếu ớt vang lên từ radio: “...đơn vị… nghe rõ không…” Cả nhóm im lặng. Quang lập tức đáp lại, giọng run run: — Nghe rõ! Chúng tôi vẫn an toàn! Đó là lần đầu tiên sau nhiều ngày họ liên lạc được với cấp trên. Sau trận chiến kết thúc, chiếc radio được bàn giao lại về hậu phương. Quang trở về quê khi chiến tranh đã qua. Nhiều năm sau, con trai anh hỏi: — Sao bố cứ giữ cái radio cũ này mãi vậy? Nó đâu còn dùng được nữa. Quang nhìn chiếc radio đã hoen gỉ, cười nhẹ: — Vì nó từng giúp bố nghe thấy giọng nói của sự sống giữa những ngày tưởng như không còn gì cả. Ông bật công tắc thử. Chỉ còn tiếng rè rè rất nhỏ. Nhưng trong ký ức của ông, đó từng là âm thanh của hy vọng.
Ý nghĩa: Trong chiến tranh, chỉ một tín hiệu nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm tin lớn lao, giúp con người tiếp tục đứng vững giữa những ngày đầy mất mát.



