Cựu chiến binh

Chứng nhân lịch sử Châu Văn Phục

An Giang13/06/2026Châu Văn Phục (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Không Mang Theo Gì Khi Lên Đồi

Trong Thời Hoa Lừa, người ta thường lên đồi với rất nhiều điều trong lòng.

Có người mang theo ước mơ.

Có người mang theo câu hỏi.

Có người mang theo cả nỗi sợ.

Nhưng có một người luôn lên đồi mà không mang theo gì cả.

Ông tên là Trực.

Người trong làng quen gọi ông là “người rỗng túi”.

Không phải vì ông nghèo.

Mà vì mỗi lần lên đồi, ông không mang theo kỳ vọng nào.

Không hỏi tương lai.

Không tìm hình ảnh.

Không chờ phép màu.

Ông chỉ đi.

Và đứng.

Mỗi mùa hoa, người ta thấy ông đứng giữa đồi rất lâu, mắt nhìn thẳng, tay buông thõng.

Rồi ông trở về.

Không kể gì.

Một cô gái trẻ từng hỏi:

“Ông thấy gì trên đồi?”

Trực trả lời:

“Không gì cả.”

Cô gái thất vọng:

“Vậy sao ông vẫn lên?”

Ông nghĩ một lúc rồi nói:

“Vì khi không mang theo gì, ta không bị mất gì.”

Cô không hiểu.

Ông nói tiếp:

“Người ta lên đồi với quá nhiều thứ.”

“Kỳ vọng.”

“Nỗi sợ.”

“Và cả những điều họ muốn thấy.”

“Rồi khi hoa lừa hiện ra, họ không biết đó là hoa… hay là chính những thứ họ mang theo.”

Cô gái im lặng.

Một năm nọ, mùa hoa nở rất lớn.

Người ta nói đó là mùa hoa rực rỡ nhất trong đời.

Ai cũng lên đồi.

Ai cũng trở về với ánh mắt khác nhau.

Riêng Trực vẫn như cũ.

Không vui hơn.

Không buồn hơn.

Chỉ nhẹ hơn.

Có người hỏi:

“Mùa này ông thấy gì?”

Ông trả lời:

“Ta thấy gió.”

“Vậy còn hoa lừa?”

Trực mỉm cười:

“Nó vẫn ở đó.”

“Nhưng lần này, ta không che nó bằng suy nghĩ của mình.”

Từ đó, có một vài người bắt đầu thử cách của ông.

Họ lên đồi mà không nói với ai về điều mình mong đợi.

Không cố giải nghĩa những gì mình thấy.

Chỉ đứng đó.

Rồi đi xuống.

Một trong số họ nói:

“Lần đầu tiên, tôi không thấy tương lai của mình.”

“Nhưng tôi thấy mình đang sống.”

Nhiều năm sau, Trực già đi.

Ông vẫn lên đồi mỗi mùa hoa.

Nhưng không còn ai để hỏi ông nữa.

Trước khi mất, ông nói một câu cuối cùng:

“Con người không sợ không thấy tương lai.”

“Họ sợ phải nhìn thấy nó mà không còn là chính mình.”

Rồi ông nhắm mắt.

Mùa hoa năm đó, gió thổi rất nhẹ.

Người ta không biết Trực có thấy gì lần cuối không.

Nhưng từ sau ngày ấy, có một điều thay đổi trong làng:

Không phải ai cũng cần mang theo điều gì đó khi lên đồi nữa.

Vì đôi khi, chính sự nhẹ nhõm… mới là cách để hoa lừa hiện ra rõ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn