Cựu chiến binh

Chứng nhân lịch sử Danh Chành Tha (1)

An Giang13/06/2026Danh chành Tha (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cánh Hoa Lừa Không Chạm Đất

Trong Thời Hoa Lừa, người ta tin rằng mọi cánh hoa khi rơi xuống đều chạm đất rồi tan biến.

Nhưng có một truyền thuyết khác ít ai nhắc đến:

Có những cánh hoa không bao giờ chạm đất.

Chúng biến mất giữa không trung.

Không để lại dấu vết.

Không để lại bụi phấn.

Ở một ngôi làng nhỏ dưới chân đồi, có một cậu bé tên Đạt là người duy nhất nhìn thấy điều đó.

Cậu không nói với ai.

Vì sợ bị coi là nói dối.

Mỗi mùa hoa nở, Đạt thường ngồi một mình trên mái nhà.

Nhìn lên bầu trời đầy những cánh hoa trắng bay như tuyết.

Cậu nhận ra một điều lạ:

Có những cánh hoa rơi xuống.

Có những cánh hoa bay xa rồi biến mất.

Có những cánh hoa chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc rất ngắn rồi tan đi ngay trên không.

Một hôm, Đạt hỏi bà nội:

"Tại sao có những cánh hoa không chạm đất?"

Bà nội đang vá áo, không ngẩng lên.

"Vì không phải giấc mơ nào cũng đủ sức rơi xuống đời thực."

Đạt không hiểu.

Bà đặt kim xuống, nhìn cậu:

"Hoa lừa không chỉ cho người ta thấy tương lai."

"Nó còn chọn xem giấc mơ nào có thể sống sót khi rơi xuống đất."

Câu nói đó theo Đạt suốt nhiều năm.

Cậu lớn lên, rời làng, đi làm thợ xây ở thành phố.

Cuộc sống rất bình thường.

Không có gì đặc biệt.

Không có hoa lừa.

Cho đến một ngày, trong lúc làm việc trên giàn giáo cao, một cơn gió mạnh thổi qua.

Từ xa, cậu thấy một cánh hoa trắng bay ngang thành phố.

Không giống bất cứ thứ gì cậu từng thấy.

Nó không rơi xuống.

Không xoay vòng.

Không chậm lại.

Nó đi thẳng về phía bầu trời rồi biến mất.

Khoảnh khắc ấy, Đạt bỗng nhớ lại lời bà nội.

Và lần đầu tiên trong đời, cậu tự hỏi:

Nếu có những giấc mơ không rơi xuống được, vậy mình đang sống trên điều gì?

Sau hôm đó, Đạt bắt đầu thay đổi.

Cậu không bỏ việc.

Không làm điều lớn lao.

Chỉ đơn giản là bắt đầu để ý hơn đến những người xung quanh.

Người thợ cùng làm việc hay mệt mỏi.

Người bán hàng dưới phố luôn cười dù chẳng ai hỏi han.

Những người đi qua cuộc đời cậu mỗi ngày nhưng trước đây cậu chưa từng nhìn kỹ.

Cậu nhận ra:

Có những giấc mơ không cần bay cao.

Chỉ cần đủ thật để chạm vào người khác.

Nhiều năm sau, Đạt trở về làng cũ.

Bà nội đã mất từ lâu.

Ngôi nhà vẫn còn đó.

Mái ngói đã cũ hơn.

Nhưng bầu trời vẫn vậy.

Mùa hoa lừa vẫn đến.

Cậu ngồi lại trên mái nhà năm xưa.

Nhìn những cánh hoa bay.

Lần này, cậu không tìm kiếm cánh hoa biến mất giữa không trung nữa.

Cậu chỉ nhìn xem có bao nhiêu cánh hoa chạm đất.

Và cậu mỉm cười.

Vì cuối cùng, cậu hiểu điều bà nội từng nói.

Không phải cánh hoa nào cũng phải rơi xuống để trở thành thật.

Có những cánh hoa chỉ cần bay qua cuộc đời ai đó một lần thôi cũng đã đủ để gọi là tồn tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chứng nhân lịch sử Danh Chành Tha (1) | Câu chuyện thời hoa lửa