Chứng nhân lịch sử Danh Dẹp
Vào những năm cuối của Thời Hoa Lừa, ở thị trấn nhỏ dưới chân núi có một cô gái tên Linh.
Cha mẹ mất sớm, Linh sống bằng nghề hái hoa và đem bán ở chợ.
Mỗi sáng, cô đều gùi một giỏ đầy hoa dại đi qua những con đường lát đá. Người trong thị trấn ai cũng quý cô vì nụ cười hiền lành và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên niềm vui.
Nhưng không ai biết rằng Linh có một bí mật.
Cô không thể nhìn thấy những ảo ảnh của hoa lừa.
Trong khi mọi người kể về những tương lai rực rỡ họ nhìn thấy, Linh chỉ thấy những cánh hoa bình thường.
Điều đó khiến cô buồn.
Cô từng tự hỏi liệu mình có phải là người duy nhất trên thế giới không có ước mơ hay không.
Một ngày nọ, khi mang hoa lên đồi bán cho khách du xuân, Linh gặp một ông lão lạ mặt.
Ông mua hết giỏ hoa của cô.
"Cháu không lên ngắm hoa lừa sao?" ông hỏi.
Linh lắc đầu.
"Cháu chẳng thấy gì cả."
Ông lão cười.
"Biết đâu đó lại là một món quà."
Linh không hiểu.
Những ngày sau, ông lão thường xuất hiện.
Ông kể cho cô nghe về những người đã dành cả đời để theo đuổi những ảo ảnh mình nhìn thấy.
Có người thành công.
Nhưng cũng có người đánh mất hiện tại vì mãi chạy theo một tương lai tưởng tượng.
"Vậy nếu không có giấc mơ thì phải sống thế nào?" Linh hỏi.
Ông lão nhìn về phía thung lũng.
"Cháu hãy nhìn xem."
Linh nhìn xuống.
Một người thợ mộc đang cặm cụi sửa mái nhà cho hàng xóm.
Một bà cụ đang chia bánh cho trẻ con.
Một người nông dân đang gieo hạt trên cánh đồng.
Không ai trong số họ biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng họ vẫn sống, vẫn làm việc và vẫn yêu thương nhau.
Ông lão nói:
"Không phải ai cũng cần nhìn thấy đích đến mới có thể bước đi."
Câu nói ấy ở lại trong lòng Linh rất lâu.
Năm tháng trôi qua.
Mùa hoa đến rồi đi.
Người trong thị trấn vẫn kể về những hình ảnh họ nhìn thấy.
Còn Linh vẫn bán hoa.
Nhưng cô bắt đầu làm nhiều việc hơn.
Cô giúp trẻ mồ côi học chữ.
Cô chăm sóc những người già neo đơn.
Cô trồng cây bên những con đường đất để khách qua đường có bóng mát.
Từng việc nhỏ, từng việc nhỏ một.
Rồi một ngày, ông lão biến mất.
Không ai biết ông là ai.
Không ai biết ông đến từ đâu.
Trước khi đi, ông chỉ để lại cho Linh một hạt giống.
"Đừng trồng nó trên đồi hoa lừa," ông dặn.
"Hãy trồng ở nơi cháu cho là đẹp nhất."
Linh đem hạt giống về trồng giữa quảng trường thị trấn.
Nhiều năm sau, hạt giống ấy mọc thành một cây lớn chưa từng thấy.
Điều kỳ lạ là cây không tạo ra ảo ảnh.
Nhưng mỗi khi nở hoa, người đứng dưới tán cây đều nhớ lại những điều tốt đẹp mà mình đã làm cho người khác.
Người thợ mộc nhớ căn nhà mình từng sửa.
Bà cụ nhớ những chiếc bánh đã chia.
Những đứa trẻ nhớ lần chúng giúp một người bạn đang khóc.
Cả thị trấn gọi đó là cây Hoa Thật.
Khi Linh đã già, có người hỏi:
"Bà chưa từng nhìn thấy phép màu của hoa lừa. Bà có tiếc không?"
Linh mỉm cười nhìn tán cây trước mặt.
"Tôi có thấy chứ."
"Mọi người đều thấy tương lai trong hoa lừa."
"Còn tôi thấy phép màu trong con người."
Và nhiều người sau này tin rằng, trong suốt Thời Hoa Lừa, người nhìn thấy sự thật rõ nhất không phải là những người thấy được ảo ảnh.
Mà chính là cô gái chưa từng thấy gì cả.



