Chứng nhân lịch sử Danh Long
Trong Thời Hoa Lừa, ai cũng biết đến những người đi ngắm hoa.
Nhưng không ai biết ai là người trồng chúng.
Người ta tin rằng hoa lừa tự mọc từ đất, nở theo ý trời rồi tàn theo ý trời.
Cho đến một năm nọ, có một cậu bé tên Trường phát hiện ra bí mật.
Hôm ấy, Trường bị lạc trong rừng khi đang đuổi theo một con bướm trắng.
Đi mãi, đi mãi, cậu đến một thung lũng chưa từng thấy.
Giữa thung lũng có một ông lão đang cặm cụi gieo hạt.
Những hạt giống phát ra ánh sáng mờ nhạt như đom đóm.
Cậu bé tò mò hỏi:
"Ông đang trồng gì vậy?"
Ông lão ngẩng đầu lên.
"Ta đang trồng hoa lừa."
Trường bật cười.
"Ông đùa cháu à? Hoa lừa mọc trên đồi cơ mà."
Ông lão cũng cười.
"Đúng. Nhưng chúng phải bắt đầu từ đâu đó."
Nói rồi ông đưa cho Trường một hạt giống.
Nó nhỏ bằng đầu ngón tay, trong suốt như giọt sương.
"Cháu có biết hạt này được tạo ra từ đâu không?"
Trường lắc đầu.
Ông lão đáp:
"Từ những giấc mơ chưa thành."
Cậu bé càng không hiểu.
Ông lão giải thích rằng mỗi khi một người từ bỏ một ước mơ đẹp, một hạt giống hoa lừa sẽ được sinh ra.
Nếu được gieo xuống đất, nó sẽ lớn lên thành một bông hoa.
Và khi nở, nó sẽ cho người khác nhìn thấy những điều sâu thẳm trong lòng mình.
Trường suy nghĩ rất lâu.
"Nếu vậy, chẳng phải hoa lừa được tạo ra từ nỗi buồn sao?"
Ông lão đặt hạt giống vào lòng bàn tay cậu.
"Không."
"Nó được tạo ra từ hy vọng còn sót lại."
Câu trả lời ấy theo Trường suốt nhiều năm.
Sau lần gặp đó, cậu thường quay lại thung lũng.
Ông lão dạy cậu cách gieo hạt.
Cách chăm cây.
Cách lắng nghe đất trời.
Rồi một ngày, khi Trường đã trưởng thành, ông lão biến mất.
Trên mảnh đất chỉ còn lại chiếc cuốc cũ và một bức thư.
Trong thư viết:
"Đã đến lúc con tiếp tục công việc này."
Từ đó, Trường trở thành người trồng hoa lừa mới.
Mỗi đêm, cậu đi qua những ngôi làng đang ngủ.
Ở nơi nào có một người vừa đánh mất hy vọng, một hạt giống sẽ xuất hiện trong tay cậu.
Có khi đó là một cậu học trò trượt kỳ thi quan trọng.
Có khi là một người thợ mất đi cơ hội cả đời mong đợi.
Có khi là một người mẹ mất người thân.
Trường lặng lẽ nhặt những hạt giống ấy rồi mang về gieo trồng.
Năm tháng trôi qua.
Những ngọn đồi hoa lừa ngày càng rộng lớn.
Người dân vẫn kéo nhau đến ngắm hoa.
Họ không biết rằng dưới mỗi bông hoa đều có một câu chuyện chưa trọn vẹn.
Một giấc mơ dang dở.
Một hy vọng chưa thành.
Một lời hứa còn bỏ ngỏ.
Đến cuối Thời Hoa Lừa, khi những cây hoa cuối cùng sắp tàn, Trường đã già.
Ông đứng trên đỉnh đồi nhìn biển hoa trắng trải dài đến tận chân trời.
Bên cạnh là một cậu bé mà ông vừa nhận làm học trò.
Cậu bé hỏi:
"Thưa thầy, tại sao hoa lừa phải biến mất?"
Trường mỉm cười.
Ông cúi xuống, nhặt một cánh hoa đang bay trong gió.
"Vì con người đã hiểu điều mà hoa muốn nói."
"Có nghĩa là sao ạ?"
"Ngày xưa, người ta cần hoa để nhìn thấy hy vọng."
"Còn bây giờ?"
"Bây giờ họ đã học được cách tự tìm thấy nó."
Gió xuân thổi qua.
Hàng ngàn cánh hoa bay lên bầu trời như những đàn chim trắng.
Rồi tan dần trong ánh hoàng hôn.
Đó là mùa hoa cuối cùng.
Nhưng nhiều người tin rằng hoa lừa chưa bao giờ thật sự biến mất.
Bởi ở đâu còn những giấc mơ dang dở nhưng chưa chịu đầu hàng, ở đó vẫn còn những hạt giống đang âm thầm chờ ngày nảy mầm.



