Cựu chiến binh

Chứng nhân lịch sử Danh Oanh (1)

An Giang13/06/2026Danh Oanh (Xã Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Không Bao Giờ Lên Đồi

Trong Thời Hoa Lừa, việc lên đồi ngắm hoa gần như trở thành một nghi thức.

Trẻ con lớn lên đều nghe về nó.

Người già truyền lại như một điều tất yếu.

Nhưng có một người chưa từng bước lên đồi lần nào trong đời.

Ông tên là Phúc, người gác cổng ở cuối làng.

Công việc của ông đơn giản: mở cổng mỗi sáng, đóng cổng mỗi tối, ghi lại tên những người ra vào.

Không ai để ý đến ông.

Cũng không ai nghĩ ông quan trọng.

Cho đến một năm, mùa hoa lừa nở rộ bất thường.

Người ta đổ xô lên đồi đông chưa từng thấy.

Con đường dẫn lên núi chật kín người.

Ai cũng muốn nhìn thấy tương lai của mình.

Nhưng năm ấy, có một điều kỳ lạ xảy ra.

Những người từ trên đồi trở về không còn giống trước.

Họ im lặng hơn.

Ít cười hơn.

Và trong mắt họ luôn có một sự do dự khó hiểu.

Có người nói họ đã thấy điều quá đẹp.

Có người nói họ đã thấy điều quá đáng sợ.

Không ai giải thích rõ ràng.

Chỉ có Phúc vẫn ngồi ở cổng làng như mọi ngày.

Ghi tên từng người đi qua.

Không hỏi.

Không bàn.

Một buổi chiều, có một cô gái trẻ từ đồi trở về, dừng lại trước cổng.

Cô nhìn Phúc rất lâu rồi hỏi:

"Ông không lên đồi sao?"

Phúc lắc đầu.

"Không."

"Ông không tò mò tương lai của mình à?"

Ông đặt bút xuống.

"Tương lai của tôi nằm ở đây."

Cô gái cười buồn.

"Nhưng trên đồi, tôi đã thấy tương lai của mình."

"Rồi sao?"

Cô im lặng.

Rất lâu sau mới nói:

"Tôi thấy mình đạt được mọi thứ mình muốn."

"Và cũng thấy mình đánh mất tất cả."

Phúc gật đầu như thể đã hiểu.

Cô gái tiếp:

"Vậy ông không sợ sao? Không sợ bỏ lỡ điều gì đó lớn lao hơn?"

Phúc nhìn về con đường làng bụi mờ.

"Tôi đã thấy quá nhiều người đi qua cánh cổng này."

"Người thì vui vì giấc mơ của mình."

"Người thì buồn vì giấc mơ không giống họ tưởng."

Ông dừng lại một chút rồi nói:

"Nhưng tất cả họ đều có một điểm chung."

"Là gì ạ?"

"Họ luôn rời đi khỏi hiện tại."

Cô gái im lặng.

Gió thổi qua cổng làng, mang theo mùi hoa từ ngọn đồi xa.

Phúc nói tiếp:

"Ta không cần biết tương lai là gì."

"Ta chỉ cần biết mình có đang đứng vững ở nơi mình đang đứng hay không."

Cô gái nhìn ông thật lâu rồi cúi đầu rời đi.

Mùa hoa năm ấy trôi qua.

Người ta dần ít nhắc về hoa lừa hơn.

Có những người vẫn lên đồi.

Có những người bắt đầu ở lại dưới làng nhiều hơn.

Còn Phúc vẫn ngồi ở cổng, như chưa từng có gì thay đổi.

Nhiều năm sau, khi ông đã già, một đứa trẻ hỏi:

"Ông ơi, ông chưa bao giờ muốn lên đồi sao?"

Phúc mỉm cười.

"Lúc trẻ thì có."

"Vậy sao ông không đi?"

Ông nhìn đôi bàn tay đã nhăn nheo của mình.

"Vì mỗi lần ta định đi, lại có một người trở về cần được nghe ai đó gọi đúng tên của họ."

Đứa trẻ không hiểu.

Phúc nhẹ nhàng nói:

"Có những người đi tìm tương lai."

"Cũng có những người phải giữ lại hiện tại cho họ."

Một ngày nọ, cổng làng mở ra rồi không còn ai đóng lại nữa.

Phúc đã ra đi trong giấc ngủ yên bình, ngay bên chiếc bàn gỗ cũ.

Không ai biết ông có từng lên đồi hay chưa.

Chỉ biết rằng từ sau ngày đó, con đường qua cổng làng bỗng trở nên yên lặng hơn.

Như thể có một người vẫn đang lặng lẽ ghi tên tất cả những ai đi ngang qua cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn