Người có công giúp đỡ cách mạng

Chứng nhân lịch sử Huỳnh Minh Hớn

An Giang15/06/2026Huỳnh minh Hớn (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc khăn tay dưới hầm trú ẩn

Trong một đêm mưa gió giữa thời chiến, cả ngôi làng phải xuống hầm trú ẩn vì pháo kích. Không gian chật hẹp, tối và ẩm lạnh, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét.

Trong hầm có một cụ già tên ông Lâm, vốn nổi tiếng hiền lành. Ông mang theo một chiếc khăn tay trắng đã cũ, luôn gấp gọn trong túi áo.

Bên cạnh ông là bé An, một đứa trẻ khoảng bảy tuổi, run rẩy vì sợ tiếng nổ bên ngoài. Mỗi lần bom nổ, em lại ôm chặt tay mẹ.

Ông Lâm thấy vậy, nhẹ nhàng rút chiếc khăn tay ra.

“Con cầm lấy này,” ông nói.

Bé An lắc đầu: “Con sợ lắm…”

Ông mỉm cười:

“Chiếc khăn này không xua được bom đạn. Nhưng nó nhắc con rằng vẫn còn người ở bên cạnh con.”

Ông đặt chiếc khăn vào tay bé. Khăn mềm, hơi ấm từ bàn tay ông vẫn còn lại.

Từ lúc đó, mỗi khi nghe tiếng nổ xa xa, bé An chỉ cần nắm chặt chiếc khăn là bớt run hơn.

Đêm dài dần trôi qua. Khi tiếng pháo ngừng hẳn, mọi người lần lượt rời khỏi hầm.

Nhưng ông Lâm không đứng dậy được nữa. Ông đã yếu sẵn từ trước, và đêm đó, ông ra đi trong im lặng, như thể chỉ đang ngủ.

Trong tay ông vẫn nắm một nửa chiếc khăn tay.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Bé An đã lớn, trở thành một người phụ nữ sống bình dị trong làng.

Chiếc khăn tay cũ được bà giữ lại, không dùng nữa, chỉ gấp cẩn thận trong hộp gỗ.

Mỗi khi nhớ lại đêm ấy, bà không nhớ tiếng bom hay bóng tối, mà nhớ bàn tay ấm của ông Lâm và lời ông nói:

“Vẫn còn người ở bên cạnh con.”

Và bà hiểu rằng, giữa chiến tranh, đôi khi thứ giúp con người đi qua không phải là sức mạnh… mà là một chút ấm áp nhỏ bé từ sự hiện diện của người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn