Chứng nhân lịch sử Huỳnh Văn Lanh
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Tuổi Xuân Trên Những Đỉnh Cao Và Rừng Sâu
Giai đoạn những năm 1982 đến 1985 là một nốt trầm vô cùng khốc liệt, một chương sử đẫm máu và hoa nhưng lại ít được sách vở nhắc đến một cách ồn ào. Đó là thời kỳ đất nước ta vừa bước ra khỏi cuộc chiến chống Mỹ chưa lâu, nền kinh tế còn nghèo nàn trong thời bao cấp, nhưng thế hệ thanh niên năm ấy lại tiếp tục gác bút nghiên, chịu phần thiệt thòi để lên đường chiến đấu trên hai mặt trận: Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc (với đỉnh điểm là mặt trận Vị Xuyên) và giai đoạn khốc liệt nhất của nghĩa vụ quốc tế tại chiến trường K (Campuchia).
Nếu những năm 1972, 1975 là khúc tráng ca dồn dập của những đoàn quân ra trận, thì giai đoạn 1982 - 1985 lại là những năm tháng thanh xuân đầy thử thách độc lập của một thế hệ lính trẻ sinh đầu thập niên 60. Họ lớn lên khi đất nước vừa hòa bình (1975), nhưng chưa kịp hưởng trọn niềm vui thì đã phải khoác lên mình màu áo xanh sờn cũ, đi vào những vùng đất mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng giây.
Thanh niên tuổi đôi mươi những năm ấy, vừa rời ghế nhà trường, đã phải đối mặt với mật độ đạn pháo dày đặc chưa từng có. Đất đá trên các cao điểm bị cày xới, nát vụn ra thành màu trắng xóa, đến mức bộ đội ta gọi cao điểm 685 là "Lò vôi thế kỷ".
Giữa cái rét cắt da cắt thịt của đá núi miền biên viễn, trong những hang đá ẩm ướt đầy mùi thuốc súng và máu, những người lính trẻ như Nguyễn Viết Ninh đã khắc lên báng súng dòng chữ bất tử: "Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử". Hàng ngàn chiến sĩ đã ngã xuống trong chiến dịch MB84 (tháng 7/1984), thân xác họ hòa vào đất đá biên cương khi tuổi đời vừa tròn mười chín, đôi mươi.
Cùng lúc đó, ở biên giới Tây Nam và sâu trong nội địa Campuchia, những người lính tình nguyện Việt Nam đang trải qua những năm tháng cam go nhất. Giai đoạn 1982 - 1985 là lúc tàn quân Pol Pot co cụm về biên giới Thái Lan, lập nên các căn cứ kiên cố dựa vào tai mắt và sự tiếp tế của nước ngoài.
khô năm 1984 - 1985, quân đội ta mở chiến dịch lớn nhất kể từ năm 1979, quét sạch toàn bộ 16 căn cứ lớn của địch dọc biên giới Campuchia - Thái Lan. Đó là những trận đánh hiệp đồng binh chủng khốc liệt giữa cái nắng cháy da của rừng khộp và cái khát đến cháy họng.
au chiến dịch, những người lính lại cùng hàng vạn lao công dân kịch bước vào chiến dịch K5 – rào biên giới. Họ phải chặt cây, phá rừng, gài mìn để ngăn chặn địch xâm nhập dưới cái nắng đổ lửa và bóng ma sốt rét rừng ác tính. Cứ mỗi mét chiến lũy được dựng lên, lại có biết bao mồ hôi, xương máu và cả đôi chân của những chàng trai trẻ gửi lại nơi bãi mìn.
Những năm tháng 1982 - 1985 là một chương lịch sử thầm lặng nhưng chói lọi. Những người lính của giai đoạn này không có được niềm vui trọn vẹn của ngày 30/4/1975, họ phải bước tiếp vào một cuộc chiến dai dẳng để giữ vững nền hòa bình non trẻ của đất nước.
Giờ đây, khi những cựu chiến binh Vị Xuyên hay chiến trường K năm ấy tóc đã bạc phơ, những vết thương cũ gặp gió lạnh lại đau nhức, chúng ta – thế hệ được sống trong bình yên – càng phải khắc ghi: Mỗi tấc đất biên cương phía Bắc hay mỗi dải biên giới phía Tây Nam ngày hôm nay, đều được giữ vững bằng sự kiên cường và đầy hy sinh của những năm 1982 - 1985 ấy.



