Cựu Thanh niên xung phong

Chứng nhân lịch sử Lê Hoài Nhân

An Giang16/06/2026Lê Hoài Nhân (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát cơm cuối cùng

Năm 1972, ở một vùng quê nghèo, chiến tranh khiến cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Lương thực khan hiếm, nhiều gia đình phải ăn độn khoai, sắn để qua ngày.

Một buổi chiều mưa, bà cụ Tư đang chuẩn bị bữa tối cho hai đứa cháu thì có tiếng gõ cửa.

Ngoài hiên là một người lính trẻ, quần áo lấm bùn, khuôn mặt hốc hác vì nhiều ngày hành quân.

Anh lễ phép hỏi:

— Thưa bác, cháu có thể xin một bát nước được không?

Bà cụ mời anh vào nhà. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của người lính, bà hiểu anh không chỉ khát nước mà còn đang rất đói.

Trong nồi chỉ còn đúng ba bát cơm — phần ăn của bà và hai đứa cháu tối hôm đó.

Bà lặng lẽ xúc một bát đầy đưa cho người lính.

Anh ngập ngừng:

— Cháu không thể nhận được đâu bác.

— Ăn đi con. Đi đường xa cần có sức.

Người lính cúi đầu cảm ơn rồi ăn hết bát cơm trong im lặng.

Trước khi rời đi, anh đứng nghiêm chào bà cụ:

— Nếu còn sống trở về, cháu nhất định sẽ nhớ ơn bác.

Bà chỉ cười:

— Bác không cần ai trả ơn cả. Chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc.

Nhiều năm sau, đất nước hòa bình.

Một ngày nọ, trước căn nhà cũ của bà Tư xuất hiện một chiếc xe chở đầy vật liệu xây dựng. Đi cùng là một người đàn ông trung niên ăn mặc giản dị.

Ông bước xuống xe, nhìn căn nhà đã xuống cấp rồi hỏi:

— Đây có phải nhà của mẹ Tư không ạ?

Người trong làng cho biết bà đã mất từ vài năm trước.

Người đàn ông lặng người hồi lâu.

Ông chính là người lính năm xưa.

Sau khi chiến tranh kết thúc, ông học tập, làm việc và trở thành một kỹ sư xây dựng. Suốt nhiều năm, ông luôn tìm lại ngôi làng nơi mình từng được giúp đỡ.

Ông quyết định dùng tiền của mình để xây lại một ngôi nhà mới cho gia đình bà Tư và tặng học bổng cho trẻ em trong làng.

Khi được hỏi vì sao làm vậy, ông chỉ nói:

— Ngày ấy, trong lúc đói khát nhất cuộc đời, một người mẹ xa lạ đã chia cho tôi bát cơm cuối cùng của gia đình bà. Có những món nợ không thể trả bằng tiền, chỉ có thể trả bằng lòng biết ơn.

Từ đó, câu chuyện về "bát cơm cuối cùng" được người dân trong làng kể lại cho nhiều thế hệ sau như một bài học về lòng nhân ái giữa những năm tháng chiến tranh khắc nghiệt.

Ý nghĩa: Trong những thời khắc khó khăn nhất, sự sẻ chia dù nhỏ bé cũng có thể thay đổi cuộc đời của một con người và để lại dấu ấn suốt nhiều năm sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn