Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chứng nhân lịch sử Lê Thanh Mến (1)

An Giang15/06/2026Lê Thanh Mến (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính và cánh diều giấy

Trong những năm chiến tranh, ở một vùng quê ven đồi, có một cậu bé tên Tâm sống cùng mẹ. Cha cậu là bộ đội, đã đi biền biệt nhiều năm chưa về. Tâm thường đứng trên triền đồi thả những cánh diều giấy tự làm. Cậu tin rằng nếu thả đủ cao, gió sẽ mang điều ước của mình đến nơi cha đang ở. Một ngày nọ, trong lúc thả diều, Tâm gặp một người lính bị thương nhẹ đang nghỉ chân dưới gốc cây. Người lính mệt mỏi nhưng ánh mắt rất hiền. Tâm chạy đến đưa cho ông chút nước. Người lính nhìn cánh diều đang bay rồi hỏi: “Con ước gì vậy?” Tâm đáp: “Con ước cha con về nhà.” Người lính im lặng một lúc lâu, rồi khẽ mỉm cười: “Chắc cha con cũng đang cố quay về như cánh diều này thôi.” Trước khi rời đi, người lính nhặt một mảnh giấy, gấp lại thành một cánh diều nhỏ hơn và đưa cho Tâm. “Giữ lấy. Khi nào buồn, cứ thả nó lên trời.” Tâm cẩn thận giữ cánh diều giấy đó suốt nhiều năm. Rồi một ngày chiến tranh kết thúc. Người làng trở về đông đủ. Tâm chạy ra đầu ngõ, lòng vừa vui vừa hồi hộp. Một người đàn ông gầy, áo lính bạc màu đứng đó nhìn cậu thật lâu. “Tâm…” Cậu bé sững lại. Đó chính là cha. Sau phút đoàn tụ, Tâm chạy lên đồi. Cậu thả cánh diều giấy cũ lên bầu trời trong xanh. Gió cuốn nó bay rất cao, cao hơn cả những năm tháng chờ đợi. Cha cậu đứng phía sau, khẽ nói: “Cánh diều không chỉ mang ước mơ đi xa… mà còn mang người ta trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn