Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chứng nhân lịch sử Lê Văn Nhỏ

An Giang15/06/2026Lê Văn Nhỏ (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá Thư Chưa Gửi

Mùa mưa năm ấy, những cánh rừng ngập trong màn sương dày đặc. Tiếng pháo vọng từ xa hòa lẫn với tiếng mưa rơi trên những tán lá. Trong một căn hầm nhỏ ven sườn đồi, người lính trẻ tên Minh cẩn thận lấy từ túi áo ra một tờ giấy đã nhàu.

Đó là lá thư thứ năm anh viết cho mẹ.

"Mẹ kính yêu,

Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Ở đây trời mưa nhiều lắm, nhưng đồng đội ai cũng động viên nhau. Con nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ cây xoài trước sân nhà..."

Minh dừng bút. Anh biết mình đang viết những điều quen thuộc, bởi những điều khó khăn thực sự anh không muốn mẹ phải bận lòng. Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn từng ngày.

Một tiếng còi báo động vang lên. Minh gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo rồi cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí.

Trận giao tranh kéo dài đến tận đêm. Khi mọi thứ lắng xuống, đơn vị của Minh nhận nhiệm vụ chuyển thương binh về tuyến sau. Suốt nhiều giờ liền, anh và đồng đội băng qua những con đường lầy lội dưới cơn mưa không dứt.

Vài ngày sau, đơn vị được nghỉ ngắn. Minh lại lấy lá thư ra định viết tiếp. Nhưng lần này, anh không biết nên bắt đầu từ đâu. Anh nhìn lên bầu trời trong vắt hiếm hoi sau những ngày mưa và nghĩ về ngôi nhà nhỏ nơi quê xa.

Bên cạnh anh, một người đồng đội lớn tuổi hơn mỉm cười:

— Khi chiến tranh kết thúc, cậu sẽ làm gì?

Minh suy nghĩ rồi đáp:

— Tôi muốn về nhà. Chỉ vậy thôi.

Người đồng đội gật đầu. Hóa ra giữa những năm tháng khốc liệt nhất, điều mà nhiều người mong mỏi nhất lại vô cùng giản dị.

Nhiều tháng sau, lá thư ấy cuối cùng cũng được gửi đi. Khi người mẹ nhận được, giấy đã ngả vàng vì thời gian. Bà đọc từng dòng chữ, vừa đọc vừa mỉm cười.

Lá thư không kể về chiến công nào. Nó chỉ kể về nỗi nhớ nhà, về hy vọng được trở về và về niềm tin rằng một ngày nào đó tiếng súng sẽ im lặng.

Và có lẽ, chính những điều bình dị ấy đã giúp con người vượt qua những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn