Cựu chiến binh

Chứng nhân lịch sừ Lê Văn Sáu

An Giang13/06/2026Lê Văn sáu (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đứa Trẻ Không Đợi Mùa Hoa Lừa

Trong Thời Hoa Lừa, ai cũng biết rằng hoa chỉ nở một lần mỗi năm.

Vì vậy, người ta học cách chờ đợi.

Chờ mùa xuân.

Chờ gió đổi hướng.

Chờ ngày lên đồi.

Nhưng có một đứa trẻ tên Nam lại không biết chờ.

Không phải vì thiếu kiên nhẫn.

Mà vì cậu không tin rằng tương lai chỉ đến vào một thời điểm cố định.

Nam sống ở một ngôi làng nhỏ dưới chân đồi.

Mỗi lần người lớn lên núi xem hoa, cậu đều đi theo.

Không phải để nhìn thấy tương lai của mình.

Mà chỉ để xem mọi người trở về với khuôn mặt khác nhau.

Có người cười.

Có người khóc.

Có người im lặng rất lâu rồi mới nói chuyện trở lại.

Một ngày, cậu hỏi bà nội:

“Tại sao phải đợi hoa nở mới biết mình muốn gì?”

Bà cười:

“Vì người ta sợ sai.”

Nam không hiểu.

“Tại sao lại sợ?”

Bà không trả lời.

Chỉ xoa đầu cậu.

Năm Nam mười tuổi, hoa lừa nở muộn.

Mọi người lo lắng, sốt ruột, ngày nào cũng nhìn lên đồi.

Riêng Nam vẫn đi học, đi chơi, giúp người lớn làm việc.

Cậu không chờ.

Cậu nghĩ nếu tương lai là điều quan trọng, nó không thể chỉ xuất hiện rồi biến mất nhanh như vậy.

Một buổi chiều, trong lúc đi nhặt củi, cậu vô tình lạc lên con đường dẫn vào đồi hoa.

Không phải mùa chính.

Nhưng hoa vẫn nở lác đác.

Gió thổi nhẹ.

Một cánh hoa rơi xuống vai cậu.

Không có ánh sáng.

Không có hình ảnh rực rỡ như người ta kể.

Chỉ có một cảm giác rất lạ:

Cậu thấy mình đang lớn lên.

Không phải trở thành ai đó cụ thể.

Mà là từng ngày học cách hiểu hơn về thế giới.

Rồi hình ảnh tan đi.

Cậu đứng rất lâu.

Không vui.

Không buồn.

Chỉ bình thản.

Từ hôm đó, Nam không còn nghĩ nhiều về việc “đợi mùa hoa”.

Cậu bắt đầu học nhiều hơn.

Giúp người khác nhiều hơn.

Và quan sát mọi thứ kỹ hơn.

Không phải để tìm tương lai.

Mà để hiểu hiện tại.

Nhiều năm sau, Nam trở thành người thầy trong làng.

Cậu không bao giờ kể rằng mình từng thấy hoa lừa.

Khi học trò hỏi:

“Thầy có tin vào hoa lừa không?”

Nam trả lời:

“Có.”

“Nhưng thầy không đợi nó.”

Học trò khó hiểu:

“Vậy hoa lừa dạy thầy điều gì?”

Nam nhìn ra sân trường, nơi gió đang thổi qua những tán cây non.

Rồi nói:

“Nó dạy thầy rằng điều quan trọng không phải là khoảnh khắc ta nhìn thấy gì.”

“Mà là ta trở thành ai từ khoảnh khắc đó.”

Một học trò khác hỏi:

“Nếu không có hoa lừa thì sao?”

Nam mỉm cười:

“Vậy thì con vẫn phải sống thôi.”

“Và đó cũng là một câu trả lời.”

Mùa xuân năm ấy, hoa lừa vẫn nở trên đồi.

Người ta vẫn lên ngắm.

Vẫn kể về những điều họ thấy.

Nhưng ở dưới làng, có một lớp học nhỏ vẫn sáng đèn mỗi tối.

Nơi đó, một người thầy dạy trẻ con cách đọc, cách viết, và cách nhìn thế giới mà không cần phải chờ một phép màu nào xuất hiện.

Và đôi khi, chính những đứa trẻ ấy lại trở thành người đầu tiên không còn cần đợi mùa hoa nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn