Chứng nhân lịch sử Thị Thu Ba
Chiếc khăn tay màu trắng
Ở một vùng quê ven sông, có cô gái tên Thảo sống cùng mẹ. Cha cô đã mất từ khi cô còn nhỏ, nên mẹ con nương tựa vào nhau qua những mùa lúa thiếu thốn.
Ngày Thảo tiễn người yêu là Huy lên đường nhập ngũ, cô không có gì quý giá để tặng. Chỉ có một chiếc khăn tay trắng tự may.
Cô đưa cho Huy và nói:
— Khi nào an toàn, anh hãy dùng nó để lau mặt. Còn nếu nhớ em… thì giữ nó bên mình.
Huy gật đầu, cẩn thận cất chiếc khăn vào túi áo ngực.
Những năm chiến tranh trôi qua, thư từ thưa dần. Có lúc vài tháng không nhận được tin tức gì, Thảo chỉ biết đứng bên bờ sông nhìn về phía xa.
Mỗi buổi chiều, cô đều mang một giỏ hoa nhỏ ra chợ, nhưng lòng lúc nào cũng mong có ngày Huy trở về.
Ở chiến trường, Huy luôn giữ chiếc khăn bên mình. Nó đã ngả màu vì khói bụi, nhưng anh không bao giờ giặt, vì sợ mất đi mùi hương quen thuộc ngày xưa.
Một trận đánh lớn xảy ra.
Đơn vị của Huy bị bao vây. Trong lúc rút lui, anh bị thương và lạc khỏi đồng đội.
Một người dân địa phương tìm thấy anh trong rừng, đưa về chăm sóc.
Khi tỉnh lại, Huy chỉ nắm chặt chiếc khăn trong tay.
Người cứu anh hỏi:
— Cái này quan trọng lắm sao?
Huy khẽ nói:
— Nó là lý do tôi còn sống.
Sau nhiều tháng điều trị, Huy trở về làng.
Con đường đất vẫn vậy, bờ sông vẫn vậy, chỉ có thời gian đã thay đổi tất cả.
Thảo đứng trước hiên nhà, nhìn thấy bóng người quen thuộc từ xa.
Không ai nói gì ngay lập tức.
Chỉ có gió thổi qua những tán cây và chiếc khăn tay trắng trong tay Huy rung nhẹ.
Ngày hôm đó, họ đứng rất lâu bên nhau, như sợ rằng chỉ cần một lời nói sẽ làm vỡ mất khoảnh khắc trở về này.
Sau chiến tranh, chiếc khăn tay được Thảo giữ lại, gấp cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ.
Mỗi khi nhìn nó, bà thường nói với con cháu:
— Có những thứ rất nhỏ, nhưng đủ để giữ con người ta sống sót qua những năm tháng dài nhất của cuộc đời.



