Cựu chiến binh

Chứng nhân lịch sử Trương Văn Thuận

An Giang13/06/2026Trương Văn Thuận (xã Đoàn Gò Quao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Mất Hết Hoa Lừa

Trong Thời Hoa Lừa, có một điều mà ai cũng sợ hơn cả việc không thấy hoa:

Đó là từng thấy hoa… rồi không còn thấy nữa.

Người ta gọi hiện tượng đó là “mất hoa”.

Ở một vùng xa ngọn đồi chính, có một người đàn ông tên Quân từng được xem là người may mắn nhất làng.

Năm mười chín tuổi, ông lên đồi lần đầu.

Cả làng hôm đó xôn xao vì ông trở về trong im lặng.

Không ai dám hỏi.

Chỉ thấy ánh mắt ông khác đi.

Sau đó, Quân thay đổi hoàn toàn.

Ông rời làng đi xa, làm việc, kiếm tiền, sống một cuộc đời tưởng như đầy đủ.

Nhưng ông luôn nói:

“Tôi đã thấy đủ rồi.”

Mọi người tin rằng ông đã thấy tương lai rất rực rỡ.

Nhưng không ai biết rõ.

Nhiều năm sau, Quân trở về làng cũ.

Lúc đó ông đã già hơn tuổi thật rất nhiều.

Ông nói một điều khiến cả làng im lặng:

“Tôi không còn thấy hoa lừa nữa.”

Ban đầu, ai cũng nghĩ ông đang đùa.

Nhưng mỗi mùa xuân, ông vẫn lên đồi.

Vẫn đứng giữa biển hoa.

Nhưng không ai thấy ông phản ứng gì.

Không cười.

Không khóc.

Không nói.

Chỉ đứng.

Như thể trước mắt ông chỉ là gió.

Một cô gái trẻ tò mò hỏi:

“Ông bị mất hoa sao?”

Quân gật đầu.

“Phải.”

“Nhưng sao lại mất?”

Ông im lặng rất lâu.

Rồi trả lời:

“Vì ta từng tin rằng điều ta thấy là tất cả.”

Cô gái không hiểu.

Quân nói tiếp:

“Ngày xưa, ta nhìn thấy một tương lai.”

“Ta tin nó chắc chắn sẽ xảy ra.”

“Ta sống như thể nó đã thuộc về mình.”

“Rồi ta đánh mất hiện tại.”

Cô gái hỏi:

“Vậy điều gì làm ông không còn thấy hoa nữa?”

Quân nhìn lên đồi.

“Có lẽ là vì ta đã nhìn quá lâu vào một giấc mơ.”

“Đến mức quên cách nhìn thế giới thật.”

Câu nói ấy khiến cô gái lạnh người.

Những năm sau đó, Quân sống rất bình thường.

Không còn nhắc đến hoa lừa.

Không còn kể về đồi núi.

Ông làm vườn, giúp người, và sống lặng lẽ.

Nhưng có một điều kỳ lạ:

Những người từng trò chuyện với ông đều nói rằng họ bắt đầu bớt sợ mùa hoa hơn.

Một ngày, khi Quân đã rất già, cậu bé trong làng hỏi:

“Ông có tiếc không khi mất hoa lừa?”

Quân cười nhẹ:

“Không.”

“Vì ta không mất hoa.”

“Ta chỉ mất ảo ảnh mà ta từng gọi là chắc chắn.”

Cậu bé hỏi tiếp:

“Vậy ông sống bằng gì bây giờ?”

Quân nhìn ra con đường đất dẫn lên đồi.

Nơi những cánh hoa vẫn bay mỗi mùa xuân.

Ông trả lời:

“Bằng những gì không cần phải thấy trước mới có thể sống được.”

Đêm đó, Quân nằm trong căn nhà nhỏ.

Gió mang theo mùi hoa lừa từ xa thổi về.

Không ai biết ông có còn thấy gì nữa không.

Chỉ biết rằng, sáng hôm sau, ông không còn thức dậy nữa.

Người ta tìm thấy ông với nụ cười rất nhẹ trên môi.

Ngoài cửa sổ, hoa lừa vẫn bay.

Nhưng lần đầu tiên, người ta bắt đầu hiểu một điều lạ:

Có những người không còn thấy hoa không phải vì họ mất đi phép màu.

Mà vì họ đã học cách không còn bị nó dẫn dắt nữa.

Và trong Thời Hoa Lừa, đó cũng là một loại tự do rất lặng lẽ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn