Chúng tôi cùng sống
Chiến trường 379 không chỉ gian khổ bởi hỏa lực dày đặc của địch, mà còn bởi sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những đợt hành quân luồn sâu qua các thung lũng, vượt dốc cao thẳng đứng dưới cái nắng cháy da hay những trận mưa rừng xối xả kéo dài hàng tuần liền. Ăn củ mỳ, uống nước suối, nằm hầm âm âm ẩm ướt và chiến đấu với những cơn sốt rét ác tính trở thành chuyện thường nhật của anh em Quân tình nguyện. Trong những gian lao ấy, tình đồng chí và tình hữu nghị Việt - Lào là ngọn lửa sưởi ấm tất cả. Chúng tôi cùng sống, cùng chia nhau từng hạt muối, cọng rau với người dân bản Lào. Những đêm cắm chốt trên đỉnh núi cao, nhìn về phía xa, anh em lại rủ rỉ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, về gia đình, về những dự định ngày hòa bình. Rồi sau mỗi trận đánh giữ chốt gay go, có những đồng đội đã mãi mãi ở lại với những sườn núi, ngọn đồi nơi đất bạn khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày hoàn thành nhiệm vụ trở về Tổ quốc, ngoảnh lại nhìn những dãy núi mù sương của Mặt trận 379, trong lòng chúng tôi dâng lên một niềm tự hào khôn tả.



