Chúng tôi hiểu rằng Ngày chiến thắng đã ở rất gần rồi
Đêm gian khổ nhất là đêm vượt sông tiến sát cửa ngõ thành phố. Bom đạn tàn cựu của địch vẫn dội xuống dữ dội nhằm cản bước tiến của Quân giải phóng. Không ai ngủ, ánh đèn pha xe vận tải, tiếng động cơ ầm ầm hòa lẫn tiếng pháo nổ gầm trời. Dù đối mặt với hiểm nguy rình rập từng giây, nhưng mắt ai cũng rực lên niềm tin. Chúng tôi hiểu rằng: Ngày chiến thắng đã ở rất gần rồi.
Trưa ngày 30 tháng 4, khi loa phóng thanh vang lên lời tuyên bố đầu hàng không điều kiện của chính quyền Sài Gòn và lá cờ giải phóng tung bay trên Dinh Độc Lập, cả không gian như ngưng đọng lại trong giây lát rồi vỡ òa. Tất cả anh chị em ôm chồm lấy nhau, nước mắt rơi dàn đụa trên những khuôn mặt ám khói súng. Nước mắt của niềm vui thống nhất, nhưng cũng là nước mắt xót thương những đồng đội đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của hòa bình..."
Câu chuyện của bà Bùi Thị Viện không chỉ là ký ức riêng của một cá nhân, mà là hiện thân cho tinh thần kiên cường, sự cống hiến thầm lặng và hy sinh vô bờ bến của lớp lớp thế hệ phụ nữ Việt Nam trong đại thắng mùa Xuân 1975.



