Bài viết

CHÚNG TÔI NGÀY ẤY

TP. Hồ Chí Minh21/05/2026Đinh Thị Tuyết Nga, Lớp Kinh tế Nông nghiệp Khóa 1 (1974-1979) (Đoàn trường Đại học Nông Lâm TP.HCM)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ấp Trà Cỗ, xã Phú Lộc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai. Chuyên mục: “Chuyện bây giờ mới kể”.

Sáng 24-7-1975, chúng tôi, một số thành viên trong Ban văn nghệ và khoảng hơn 100 SV, tình nguyện đi xây dựng vùng kinh tế mới ở Định Quán Đồng Nai. Chúng tôi “được” tải trên những chiếc xe mà bây giờ gọi là “hung thần” ấy. Đoạn dường quốc lộ êm ả bao nhiêu thì đoạn đường rẻ vào ngỏ để đến địa điểm xây dựng thì dằn xóc bấy nhiêu và sao mà dài ơi là dài (sau này mới biết là gần 10 km), lúc thì sình lầy ,lúc thì bụi mù mịt,mấp mô, leo lên leo xuống lúc thì nghiêng bên này ngã bên kia (lắc lư con tàu đi).

Đến nơi bìa rừng trời đã chiều tối ,chúng tôi gấp rút ban đất phẳng để làm nền, khiêng tôn để làm vách, hên là đã có sẵn 4 cái cột và cái mái tranh.

Vài ngày sau là đã dựng xong được một dãy lán trại cho từng toán khoảng 10 người và một sân khấu lộ thiên để BVN trình diễn giúp vui cho đồng bào tự nguyện đến đây lập nghiệp.

Sáng sớm 6g dậy tập thể dục, 6g30 ăn cháo sáng, họp đoàn, họp tổ phân công tác và sau đó toán nào trực thì nấu cơm. Nam thì đi vào rừng chặt cây, đốn củi trưa ăn luôn trong rừng với cơm vắt muối mè, đôi khi được chan thêm“canh “nước mưa. Nữ thì đi cắt cỏ tranh phơi khô rồi đan vách làm mái để giúp dân làm nhà. Buổi tối chúng tôi khi thì chia nhau đi dạy hát cho thiếu nhi, khi thì tổ chức sinh hoạt thanh niên, dạy hát những bài ca cách mạng, khi thì chúng tôi sinh hoạt lửa trại với nhau, người dân ở chung quanh đấy cũng thường đến xem chúng tôi hò hét và làm trò khỉ. Các bạn tôi ôm đàn Guitar, mandolin hát bên ánh lửa trại, cả bọn nắm tay nhau chơi cái trò con nít “cùng nhảy múa chung quanh vòng”, “nhảy lửa” rồi “tàn lửa” và cuối cùng thì…. tắt lửa. Lúc đó đã hơn 10 giờ đêm. Một ngày mệt nhọc nhưng thật vui và đầy ý nghĩa Khuya đến chúng tôi thay phiên nhau đi trực, có đêm cả đám con gái chúng tôi ôm nhau sợ sệt vì những tiếng kẻng báo động : có 1 em Ba Mươi đang định đến “vồ lửa “ cùng chúng tôi, khi thì “ 1 cụ heo rừng” muốn “ủi tàn lửa” dùm chúng tôi và đã có “1 nàng Thanh Xà “đến ngủ cùng 1 anh bạn chúng tôi, không biết nàng ấy âu yếm thế nào mà anh bạn tôi phải đi cấp cứu cấp tốc ngay trong đêm được nàng ấy chiếu cố đến.

Thứ bảy 9/8/1975, đêm rình diễn văn nghệ đầu tiên, với những phục trang tự chế không giống ai: lấy cái áo bà ba đen của mấy ông, đám nữ chúngtôi phải cột lên đầu để làm khăn mỏ quạ “là..Trời ơi, hôi ghê… là Trời ơi, hôi ghê “ (phỏng theo bàn hát Gà mái nhà ai đang đi ), với áo bà ba trắng tụi tôi lấy 2 cái ống quần đen của mấy ông cột ra đằng trước, cái lưng quần ở đằng sau, thế là thành bộ áo tứ thân (bảo đảm nhà thiết kế nổi tiếng nào cũng chào thua nhà thiết kế có 1 không 2 của chúng tôi) cho bài múa Cái trống cơm. Với bài Tiếng Trống Cao Nguyên, chúng tôi được mấy anh cưa ống tre thành những cái vòng đeo tay có gắn thêm một vài cái lục lạc mượn của mấy con bò thế là có cái vòng để làm lễ tế thần cho bài múa” và lấy mấy cái chăn mỏng dán thêm tua giấy thì thành cái xà rông. Còn phía mấy anh thì đâu cần gì, chỉ cần vài cái lá giắt quanh cái lưng quần tà lỏn là xong.

Khi đoàn SV Kiến Trúc qua trình diễn giao lưu, chắc có lẽ vì hậm hực tụi tui chọc “Kiến trúc làm nhà thua Nông Nghiệp” mà mười mấy chàng cao to bên ấy qua hát bài “Chú Ếch Con”, đến câu ộp à à ộp ộp cả đám chống hai tay xuống sàn, nhảy 2 cái chân sau lên đạp xuống sàn nghe rầm rầm (kết quả ngày hôm sau chúng tôi phải đóng lại sân khấu).

Buổi trình diễn thành công ngoài sự mong đợi của chúng tôi, người dân đến xem rất đông và mọi người hoan hô nhiệt liệt làm chúng tôi rất phấn khởi. Thứ Ba ngày 19/8/1975 mừng 30 năm ngày Cách Mạng Tháng 8 thành công và ngày Quốc Khánh 2/9, sau khi làm lễ chúng tôi thi đua rước đuốc, đoạt cờ, nhảy bao bố, kéo dây, thi ăn chuối, ngậm chanh và sau đó là một bữa tiệc hoành tráng với cà ri gà và nước siro.

Ngày lễ trung thu chúng tôi dạy cho các bé những bài hát, múa cùng với cái lồng đèn “con vắt” “tối kiến “của đội 1, để nhớ rằng con vắt nhỏ xíu ấy hay“Xin trộm tí huyết “ của chúng tôi, khi phát hiện kẻ trộm ấy mấy anh thì bình tỉnh châm đầug thuốc lá đang cháy vào là nó nhả ra, còn tụi nữ tụi tôi thì vừa la hét vừa nhảy đùng đùng.

(*) Bài "Chúng tôi ngày ấy" viết về chiến dịch xây dựng vùng kinh tế mới Định Quán Trà Cổ, cây số 125 đi vào. Trọng tâm làm nhà, làm đường, và.... Tác già bài viết là đôi sinh viên khóa 16, rất nhiệt tình và rất máu văn nghệ. Tên cặp là Đinh Thị Tuyết Nga - Khúc Khải Hoàn, thân mật gọi là Tí quạo-Gà rừng!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn