Chúng tôi nghe câu chuyện bằng sự biết ơn
Là người trẻ, chúng tôi may mắn sinh ra khi đất nước đã hòa bình.
Chúng tôi có điện thoại thông minh, có mạng xã hội, có những chuyến đi, những trận bóng đá và những ước mơ của riêng mình.
Nhưng khi ngồi nghe ông Nguyễn Đình Túc kể chuyện, chúng tôi nhận ra rằng thế hệ trước từng có một tuổi trẻ rất khác.
Tuổi trẻ ấy có chiến trường.
Có bom đạn.
Có những người đồng đội không thể trở về.
Có những vết thương theo người lính suốt cả cuộc đời.
Ông Túc là một trong những người đã đi qua những năm tháng ấy.
Mảnh đạn còn nằm trong ngực trái nhắc ông về chiến tranh mỗi ngày.
Còn chúng tôi, mỗi lần gặp ông, lại được nhắc nhở về hai chữ biết ơn.
Biết ơn không chỉ bằng những lời nói trong ngày lễ.
Biết ơn còn là sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương và cố gắng làm những điều tốt đẹp cho cộng đồng.



