CHÚNG TÔI TIẾP BƯỚC
Trong một buổi sinh hoạt Đoàn, tôi được giao nhiệm vụ chuẩn bị nội dung cho chương trình giáo dục truyền thống.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là một hoạt động bình thường.
Nhưng khi cùng các bạn đến thăm một nghĩa trang liệt sĩ và gặp những cựu chiến binh, suy nghĩ của tôi đã thay đổi.
Một bác cựu chiến binh hỏi chúng tôi:
“Các cháu biết vì sao chúng tôi ngày ấy lại chiến đấu không?”
Mọi người im lặng.
Bác không chờ câu trả lời.
Bác nói:
“Vì chúng tôi muốn các cháu được sống một cuộc sống tốt hơn.”
Tôi nhìn những người đoàn viên đứng bên cạnh mình.
Chúng tôi – những người trẻ của thời bình – có thể không hình dung hết được chiến tranh khốc liệt như thế nào.
Chúng tôi không biết cảm giác hành quân giữa rừng sâu.
Không biết cảm giác nghe tiếng bom.
Không biết nỗi đau khi một người bạn không trở về.
Nhưng chúng tôi hiểu giá trị của những điều ấy qua ký ức của thế hệ trước.
Chúng tôi hiểu rằng hòa bình là một món quà được đánh đổi bằng tuổi xuân của rất nhiều người.
Vì vậy, tiếp bước không có nghĩa là sống lại quá khứ.
Tiếp bước là biết trân trọng quá khứ để hành động tốt hơn trong hiện tại.
Là học tập nghiêm túc.
Là lao động có trách nhiệm.
Là sống tử tế.
Là bảo vệ môi trường.
Là giữ gìn văn hóa.
Là sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng.
Là có ý thức bảo vệ chủ quyền và lợi ích của đất nước.
Là không thờ ơ trước những vấn đề của xã hội.
Tôi nhớ đến những người trẻ tuổi trong những câu chuyện mình từng được nghe.
Có người mười sáu tuổi làm giao liên.
Có người đôi mươi ra chiến trường.
Có những cô gái tuổi xuân gửi lại bên những tuyến đường.
Họ đã sống tuổi trẻ của mình trong một hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt.
Còn chúng tôi may mắn được sống trong hòa bình.
Vậy thì không có lý do gì để chúng tôi sống một tuổi trẻ vô nghĩa.
Trước khi ra về, chúng tôi đứng trước tượng đài liệt sĩ và dành một phút mặc niệm.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi tự hứa với mình:
Chúng tôi sẽ tiếp bước.
Không phải bằng tiếng súng.
Mà bằng tri thức.
Không phải bằng chiến trường.
Mà bằng trách nhiệm.
Không phải bằng sự hy sinh của tuổi trẻ.
Mà bằng sự cống hiến của tuổi trẻ.
Bởi những người đã nằm xuống trao lại cho chúng tôi một đất nước hòa bình.
Còn chúng tôi phải trao lại cho thế hệ mai sau một đất nước tốt đẹp hơn.
Đó chính là lời hồi đáp ý nghĩa nhất của tuổi trẻ hôm nay đối với thời hoa lửa của cha anh.



