Khác

Chương VI. Đêm bản làng đứng lên chống thổ phỉ

Lào Cai12/01/2026Tẩn Tả Mẩy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn là Lý Láo Tả, người đã đi qua một đêm không bao giờ quên. Năm ấy tôi vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi chưa hiểu hết sự tàn bạo của con người khi lòng tham che mờ lý trí. Bọn thổ phỉ từ bên kia núi kéo về, chúng mang súng kíp, dao quắm, đốt nhà, cướp trâu bò của dân bản. Tin dữ truyền đi nhanh hơn gió rừng, cả Mường Hum chìm trong lo sợ. Nhưng già làng bảo chúng tôi: sợ thì mất nhà, đứng lên thì còn bản. Đêm đó, trai bản họp dưới gốc cây cổ thụ, mỗi người mang theo thứ mình có: gậy gộc, dao phát nương, vài khẩu súng săn cũ. Phụ nữ và người già giấu thóc giống lên rừng, trẻ con được đưa vào hang đá. Tôi theo cha đứng gác đầu bản, tim đập thình thịch nhưng tay vẫn nắm chặt cây gậy tre. Khi thổ phỉ tràn tới, cả bản đồng loạt nổi trống, thổi tù và, tạo tiếng vang khắp núi rừng. Chúng không ngờ dân bản lại đoàn kết đến thế. Trong ánh lửa bập bùng, tôi thấy bóng người Mường Hum đứng sát bên nhau như một bức tường sống. Sau một đêm giằng co, bọn thổ phỉ rút lui, để lại bản làng cháy xém nhưng không khuất phục. Sáng hôm sau, dân bản cùng nhau dựng lại nhà, vá lại mái, gom từng hạt thóc còn sót. Cha tôi nói với tôi một câu mà tôi nhớ suốt đời: “Nhà có thể cháy, nhưng nếu người còn biết đứng cạnh nhau thì bản làng không bao giờ mất.” Giờ đây kể lại cho con cháu, tôi muốn chúng hiểu rằng, tổ tiên không chỉ để lại nhà cửa, mà còn để lại bài học về lòng dũng cảm và đoàn kết. Khi giặc đến, chỉ có yêu thương và chung sức mới giữ được quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn