CHUYỆN 13 NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG HY SINH TẠI NÚI NẤP
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, núi Nấp là một dải đất kiên cường nằm giữa ranh giới xã Đông Hưng và Đông Văn (huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hoá) đã trở thành một trong những tọa độ đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Máu và lửa, bom và đạn, không thể khuất phục được ý chí sắt đá của quân dân ta. Chính nơi đây, những nữ thanh niên xung phong mới mười tám, đôi mươi, đã viết nên trang sử oanh liệt, rực sáng bằng chính máu xương của mình.
Rạng sáng ngày 11 tháng 5 năm 1967, lúc nhân dân quanh vùng còn chìm trong giấc ngủ chập chờn giữa chiến tranh, bầu trời bỗng rền vang tiếng gầm rú của máy bay Mỹ. Những loạt bom trút xuống như xé nát đất trời, phá hủy hơn 200 mét đường sắt huyết mạch. Trước tình thế ấy, mệnh lệnh khẩn cấp được ban ra: bằng mọi giá phải sửa chữa và thông đường trước 21 giờ trong ngày. Không một phút chần chừ, lực lượng thanh niên xung phong và đội xung kích do Đại đội phó Vũ Thị Minh Lý chỉ huy, phối hợp cùng công nhân đường sắt lao vào trận tuyến mới.
Suốt cả ngày hôm đó, máy bay Mỹ nhiều lần kéo đến, thả bom, bắn phá. Nhưng nhờ báo động kịp thời, mọi người đều kịp thời sơ tán, sau đó lại quay trở lại, kiên gan tiếp tục công việc. Những đôi bàn tay gầy guộc vẫn thoăn thoắt chuyển đá, kê ray, nối nhịp đường tàu. Tất cả như nén chặt bao lo âu, chỉ còn một mục tiêu trước mắt: phải thông đường đúng thời gian quy định.
Thế nhưng, khi công việc chỉ còn cách hoàn tất khoảng mười lăm phút, định mệnh nghiệt ngã đã giáng xuống. Một tốp máy bay bất ngờ xuất hiện, trút bom tọa độ vào đúng nơi đội hình xung kích đang làm nhiệm vụ. Không còn cơ hội để phòng tránh. Đất đá tung lên, khói lửa mịt mùng. 12 nữ thanh niên xung phong hy sinh tại chỗ, người thứ 13 trút hơi thở cuối cùng trên đường đi cấp cứu, họ đều cùng quê Đông Hưng, Thái Bình. Hai mươi hai người khác bị thương. Giữa khói bụi chiến tranh, những đôi tay ấy vẫn nắm chặt cuốc xẻng, xà beng như thể chưa kịp biết đến cái chết đang ập đến.
Giây phút tang thương ấy được khắc ghi mãi: 20 giờ 45 phút, ngày 11 tháng 5 năm 1967. Một khoảnh khắc bi tráng của lịch sử. Một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng mà cao cả. Máu của các chị đã thấm vào lòng đất quê hương, để con đường được thông suốt, để đoàn tàu tiếp tục lăn bánh ra chiến trường, và để đời đời sau cúi đầu tri ân những đoá hoa tuổi đôi mươi không bao giờ nở lại.
Hôm nay, ngày 15 tháng 7 cũng là Ngày truyền thống Thanh niên xung phong.



