Người có công giúp đỡ cách mạng

Chuyến chèo thuyền cứu người trong bom đạn

Lào Cai01/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chuyến chèo thuyền cứu người trong bom đạn

(Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Láng – dân quân tự vệ Vĩnh Bảo, Hải Phòng)
(Hiện bà đang sinh sống tại thôn Tân Thượng, xã Xuân Quang, tỉnh Lào Cai.)

Những năm 1972, chiến tranh đánh phá miền Bắc vào giai đoạn ác liệt nhất. Đê sông Hoá – con sông chảy qua Trấn Dương – trở thành mục tiêu đánh phá liên tục vì nằm cạnh tuyến giao thông quan trọng của Vĩnh Bảo. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại lao xuống hầm, còn đội dân quân tự vệ phải chạy ngược chiều để cứu dân, giữ làng.

Hôm ấy, khi bà Nguyễn Thị Láng đang trực chiến ở đầu bến đò, bất ngờ một loạt bom xé trời rồi trút xuống khu vực gần bờ sông. Sức nổ mạnh đến mức mặt nước cuộn lên thành từng đợt sóng trắng xoá. Trong làn khói bụi chưa tan, bà nghe tiếng kêu cứu thảng thốt:
“Cứu với! Có người rơi xuống sông!”

Không kịp nghĩ ngợi, bà Láng cùng hai dân quân nữ lao ngay về phía bến. Một chiếc thuyền nan bị hất văng khỏi mép nước, trôi bập bềnh. Dưới sông, một bác nông dân bị sức ép của bom hất khỏi thuyền, đang chới với giữa dòng nước chảy xiết.

Lên thuyền! Chèo theo dòng!” – bà Láng hô lớn, tay tháo dây thuyền chỉ trong vài giây.

Cơn “bão bom” chưa dừng lại. Từ xa vẫn còn tiếng động cơ gầm rú. Mỗi lần bom nổ, mặt sông lại dựng lên như bức tường nước. Thuyền nan nhỏ bé chao đảo dữ dội, nhưng bà vẫn siết chặt mái chèo. Mái tóc rối tung, quần áo ướt sũng, đôi tay tê buốt vì nước lạnh, nhưng ánh mắt bà không rời khỏi người đàn ông đang sắp chìm.

Có lúc một loạt sóng lớn ập tới, xô chiếc thuyền văng lệch hướng. Mái chèo của bà suýt vuột khỏi tay. Đồng đội hô lên đầy lo lắng:
“Láng! Cẩn thận!”
Bà cắn môi, kéo mạnh mái chèo, ghì thuyền ổn định rồi lao thẳng về phía người gặp nạn.

Khi thuyền áp sát được ông, sức lực của người đàn ông đã gần cạn. Ông chỉ còn cố được vài nhịp thở, đôi bàn tay run run chộp lấy mép thuyền. Bà Láng cùng đồng đội vươn người kéo ông lên, toàn thân ướt lạnh và bê bệt bùn nước.

Chèo thuyền ngược dòng trở lại bờ, bà mệt muốn gục xuống nhưng vẫn hỏi ngay:
“Bác có đau ở đâu không? Có thở được không?”

Ông nắm tay bà, đôi mắt đỏ hoe vì sông nước và vì xúc động:
“Nếu các cô đến chậm một chút, tôi không còn sống để gặp vợ con nữa…”

Khi mọi người an toàn lên bờ, bà Láng mới nhìn đôi bàn tay mình: rớm máu vì siết mái chèo quá mạnh. Nhưng bà chỉ cười:
“Cứu được người là được rồi.”

Câu chuyện “chèo thuyền trong bão bom” được dân Trấn Dương nhắc đi nhắc lại suốt nhiều năm sau. Họ bảo:
“Con bé Láng tay yếu chân mềm mà gan như thép. Thuyền nhỏ, nước lớn, bom rơi mà nó vẫn lao ra cứu người.”

Nay, sống tại thôn Tân Thượng, xã Xuân Quang, tỉnh Lào Cai, bà vẫn nhớ như in buổi chiều năm ấy—khi giữa khói bom và dòng nước xiết, tuổi trẻ của bà đã cháy lên như một ngọn lửa, giữ lại sự sống cho một con người, và giữ trọn phẩm chất kiên cường của người phụ nữ Việt Nam thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn