Chuyện chưa từng kể của cô gái vá đường trong đêm tại chảo lửa Khe Sanh (1)
Bà Nguyễn Thị Rẩy năm nay 75 tuổi (hiện sống tại xã Nhơn Ái, TP. Cần Thơ) là một cựu thanh niên xung phong (TNXP) quê gốc Thanh Hóa. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, bà hăng hái đăng ký tham gia lực lượng TNXP và được điều động vào tuyến lửa Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị) – tuyến đường huyết mạch, trọng điểm bị bom Mỹ đánh phá ác liệt nhất thời bấy giờ nhằm cắt đứt sự viện trợ từ Bắc vào Nam.
Suốt giai đoạn từ năm 1968 đến 1971, nhiệm vụ chính của bà và đồng đội tại Đại đội TNXP là bám trụ mặt đường, vá đường, san lấp hố bom ngay sau các trận oanh tạc để đảm bảo cho những đoàn xe chở quân nhu, vũ khí thông tuyến an toàn vào chiến trường miền Nam. Công việc chủ yếu diễn ra vào ban đêm trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và hiểm nguy, khi bom đạn có thể dội xuống bất cứ lúc nào. Bà Rẩy kể rằng, dù phải đối mặt với ranh giới sinh tử mong manh mỗi ngày, nhưng tiếng cười và tinh thần lạc quan của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi năm ấy chưa bao giờ tắt giữa khói bom.
Hơn 50 năm trôi qua, mảnh đạn năm xưa nay đã lùi xa, nhưng đối với cựu TNXP Nguyễn Thị Rẩy, những năm tháng gian khổ, cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông của Tổ quốc tại chảo lửa Khe Sanh vẫn mãi là ký ức đẹp đẽ, tự hào và thiêng liêng nhất của một "Thời hoa lửa".



