Khác

Chuyện của cô giao liên Hà

Trận càn vừa dứt, rừng Trường Sơn chìm vào một khoảng lặng đến rợn người. Tại một trạm giao liên nấp dưới tán lá rậm rạp, Hà — cô gái mười tám tuổi với mái tóc thề cắt ngắn — đang hì hục nhóm lửa.

Ninh Bình20/03/2026THẢO NGUYÊN (Đoàn xã Giao Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận càn vừa dứt, rừng Trường Sơn chìm vào một khoảng lặng đến rợn người. Tại một trạm giao liên nấp dưới tán lá rậm rạp, Hà — cô gái mười tám tuổi với mái tóc thề cắt ngắn — đang hì hục nhóm lửa.

Công việc của cô là tiếp tế lương thực cho các đoàn quân tiến về phía Nam. Hôm nay là ngày giáp Tết. Giữa cái đói quay quắt và mùi thuốc súng nồng nặc, Hà tìm thấy một vài chiếc lá dong rừng còn nguyên vẹn và ít nắm gạo nếp được bà con gửi từ hậu phương.

Có một người lính trẻ tên Thành, ghé qua trạm để chỉnh đốn lại đội ngũ. Anh nhìn Hà, cười hiền:

"Sau này hết giặc, anh sẽ về quê cưới vợ, nhất định phải gói một nồi bánh chưng to thế này này!"

Hà không nói gì, chỉ trao cho anh một chiếc bánh nhỏ xíu vừa mới luộc chín tới, vỏ lá còn xanh mướt. Đó là món quà quý giá nhất giữa "thời hoa lửa". Thành cất chiếc bánh vào ba lô như cất giữ một báu vật, rồi cùng đồng đội hành quân ngay trong đêm.

Chiến tranh đi qua. Nhiều năm sau, Hà trở thành một giáo viên về hưu. Trong một lần thăm lại nghĩa trang liệt sĩ, bà dừng chân trước một ngôi mộ có tên Thành. Người ta tìm thấy anh cùng với một kỷ vật đã hóa thạch trong túi áo ngực: một chiếc bánh chưng nhỏ vẫn còn rõ nếp gấp của lá dong rừng.

Thời hoa lửa là thế, tình yêu và lời hứa luôn đẹp đẽ nhưng cũng đau xót đến lạ kỳ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện của cô giao liên Hà | Câu chuyện thời hoa lửa