Chuyện của 'Dũng sĩ diệt Mỹ'
Tại vùng đất anh hùng Bình Long xưa, nơi từng hứng chịu biết bao bom đạn trong kháng chiến chống Mỹ, vẫn còn đó những con người đã đi qua chiến tranh, trở về với cuộc sống đời thường bằng cả một thời tuổi trẻ đầy hào hùng và hy sinh. Trong số đó, có người lính là nhân chứng sống cho tinh thần quả cảm, gan dạ, đó là “Dũng sĩ diệt Mỹ”, cựu chiến binh Phan Văn Minh
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Phan Văn Minh, biệt danh là Minh Hiền từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Bình Long, nơi được xem là “túi bom” của Đông Nam Bộ.
Ông Minh kể, ông sinh ra ở huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre. Năm 1962, khi mới 18 tuổi, ông xung phong lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được đưa về Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 rồi làm giao liên cho Trung ương Cục miền Nam. Đơn vị của ông đóng ở suối Bồ, tỉnh Tây Ninh. Đến năm 1966, ông được kết nạp Đảng, sau đó chuyển về chiến trường Bình Long, Lộc Ninh, công tác tại đây cho đến ngày đất nước thống nhất.
Năm 1969, Tỉnh đội Bình Long phân công ông và 3 đồng chí ra phục kích ngăn chặn không cho Trung đoàn kỵ binh bay của Mỹ tấn công đánh phá căn cứ. Ông cầm theo 1 khẩu súng B40, còn 2 đồng chí cầm theo 2 khẩu AK bò ra phục kích. “Mới bò ra khỏi hầm chừng 30m, tôi phát hiện 30 tên lính Mỹ đổ bộ xuống bằng máy bay đang tràn vào căn cứ của ta ở Bàu Trâu (xã An Khương, huyện Hớn Quản). Tôi ra lệnh nổ súng. Kết quả, chúng tôi đã tiêu diệt được 17 tên lính Mỹ, số còn lại phải rút khỏi Bàu Trâu. Trận đánh đó 2 đồng chí đi cùng tôi đã hy sinh, tôi may mắn sống sót” - ông Minh bùi ngùi nhớ lại. Với chiến công đặc biệt đó, năm 1969, ông Minh được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, một phần thưởng cao quý ghi nhận sự quả cảm và đóng góp to lớn cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Sau đó, ông Minh được điều động về Huyện đội Lộc Ninh. “Ngày đó, chúng tôi hành quân xuyên rừng, mang trên vai súng đạn, lòng chỉ có một suy nghĩ là đánh cho Mỹ cút, đánh cho quê hương được tự do. Tại trận đánh ở cầu Cần Lê, tôi đã trực tiếp tham gia tiêu diệt 6 tên lính Mỹ.
Năm 1970, trong trận chiến đấu dũng cảm với Sư đoàn “Anh cả đỏ”, ông bị thương nặng được điều trị ở Bệnh viện K71. Vết thương khỏi, ông trở về trạm giao liên tiền phương Lộc Ninh, nơi cuộc chiến vẫn diễn ra ác liệt. Năm 1972, sau khi giải phóng Lộc Ninh, đơn vị phân công ông về bảo vệ Nhà Giao tế của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và sân bay Lộc Ninh. Đó là lúc ta đang trong tư thế chiến thắng. Sân bay Lộc Ninh đón hàng trăm người con đã chiến đấu dũng cảm từ các “chuồng cọp” nhà lao Côn Đảo trở về. Những chiến sĩ của ta bước ra khoang máy bay là khoác ngay lên mình bộ đồ của quân giải phóng.
Ông Minh kể tiếp, từ năm 1973-1975, Huyện đội Lộc Ninh phân công ông trực tiếp chỉ huy một trung đội xuống vây ép ở cầu Cần Lê. Đây là vị trí huyết mạch, nối liền các căn cứ quân sự Mỹ và ngụy quyền. Hồi đó, bên này cầu là quân giải phóng, còn bên kia cầu có 1 cái chốt do lính ngụy chốt giữ, không cho quân mình qua Bình Long. “Trung bình 1 ngày đơn vị phân công 6 đồng chí vây ép, trong đó tôi là người chỉ huy trực tiếp. Tới ngày 23-3-1975, lính ngụy rút chạy, chúng tôi bắn B40 qua cầu Cần Lê, sau đó chạy qua cầu giựt cờ ba que của ngụy quyền xuống, giương cờ giải phóng của mình lên và chạy về Bình Long, đó cũng là ngày giải phóng Bình Long” - ông Minh hào hứng kể lại.
Suốt 13 năm cùng đồng đội gắn bó với chiến trường miền Đông Nam Bộ gian khổ và ác liệt, ông Minh đã hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ, được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và nhiều huân, huy chương các loại.



