Khác

CHUYỆN CỦA LÍNH 6971

CHUYỆN CỦA LÍNH 6971 Tác giả: Nguyễn Văn Nọi

Quảng Ninh07/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trưa ngày 16/10/2025, trên zalo nhóm “Hội lính sinh viên đại học tổng hợp Hà Nội”, tôi đọc được tin nhắn của Giáo sư Nguyễn Cảnh Toàn – lính sinh viên 6971 (lính sinh viên nhập ngũ ngày 6 tháng 9 năm 1971):

“Anh @Thong Le Kinh thân mến! Trong danh sách gửi sách của anh Nọi có tên tôi. Vì hôm lễ ra mắt tôi lại bận lên lớp nên không tới dự được. Tôi có hỏi lại ông Dân và ông Thành thì chả có ông nào cầm hộ tôi cả. Nếu đồng đội Noi còn cuốn nào thì cho tôi xin một cuốn!Cám ơn nhiều!” - tôi liền nhắn tin gửi anh Nguyễn Cảnh Toàn: “anh Thông nói là anh Thành đã cầm sách cho anh. Nếu anh Thành để thất lạc thì Nọi sẽ gửi anh cuốn khác. Cám ơn GS đã quan tâm.” – một lúc sau thì anh Toàn nhắn tin trả lời tôi.“Tôi gọi điện cho anh Thành rồi anh Thành không nhớ để ở đâu cả vì vậy xin anh vui lòng gửi cho tôi theo địa chỉ…” – tôi liền nhắn tin để GS Nguyễn Cảnh Toàn yên tâm:“sáng mai Nọi sẽ ra bưu điện gửi sách tặng GS” – hai tiếng sau tôi nhận được tin nhắn của đại tá Nguyễn Trọng Dân, Trưởng Ban (hay Phó Ban) liên lạc “Hội lính sinh viên đại học tổng hợp Hà Nội”:“Nọi không phải gửi sách qua BĐ cho Toàn , thứ 6 ngày 17/10 Hội 6971 gặp nhau mời Nọi tham gia , mang sách đi luôn (cho địa chỉ nhà Dân đón tận nơi). Đây là nhóm nhỏ thân thiết, Nọi là khách quý đừng ngại nhé” – anh Dân đã đi taxi đến đón tôi và qua cổng bệnh viện đón anh Lê Kinh Thông (anh Thông đang chăm vợ ở bệnh viện Xanh Pôn), rồi cả ba đi đến số 1 Nguyễn Huy Tưởng – điểm hẹn của “Nhóm nhỏ thân thiết”. Chiều tối nay, 17/10/2025, tôi được ngồi ăn tối với 6 anh 6971. Trong 7 anh lính sinh viên tối nay, có 2 anh học Vật lý đại học tổng hợp Hà Nội là anh Nguyễn Trọng Dân và tôi. Một anh học Toán là anh Nguyễn Cảnh Toàn, một anh học Hóa là anh Lê Kinh Thông, một anh học Sinh là anh Trần Quang Anh. Hai anh còn lại thì một anh học Nông nghiệp (anh Hoàng Bình) và một anh học Sư phạm ngoại ngữ (anh Lê Quốc Thành). Lần đầu tiên tôi được gặp GS. Nguyễn Cảnh Toàn, anh là em họ anh Nguyễn Cảnh Nam (Viện 481). GS. Nguyễn Cảnh Toàn, 75 tuổi nhưng vẫn đang là giảng viên cơ hữu của trường đại học Thăng Long. Anh Toàn là lính sinh viên 6971, anh từng chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị năm 1972, mặt trận Tây nguyên năm 1974 -1975. Nguyễn Cảnh Toàn tốt nghiệp khoa Toán đại học tổng hợp Hà Nội, nhưng sau đó lại sang Liên Xô (Liên bang Nga ngày nay) làm nghiên cứu sinh tiến sỹ về Triết học. Hiện nay anh giảng môn Việt Nam học cho sinh viên trường đại học Thăng Long. Giáo sư Nguyễn Cảnh Toàn giỏi tiếng Nga và là người yêu nước Nga nên trên trang cá nhân của anh có rất nhiều bài dịch, bài viết về nước Nga. Cũng chính vì những bài viết “thiên Nga” của anh Nguyễn Cảnh Toàn mà có một số bạn đọc “ghét Nga” có những bình luận trái chiều hoặc bới long tìm vết như “liệu ông này có phải giáo sư không?”, hoặc “tại sao ông này đeo quân hàm đại tá khi trao đổi với phóng viên TTX?”…Tôi thì cảm nhận Tiến sỹ Nguyễn Cảnh Toàn hiền lành, thân thiện, dễ thương và có vẻ “ngây ngô” của một nhà khoa học. Khi xe chúng tôi vừa đến đầu phố Nguyễn Huy Tưởng thì anh Dân phát hiện ra anh Toàn đang đi bộ ngược chiều trên vỉa hè. Số 1 Nguyễn Huy Tưởng là nhà hàng bia ngay đầu phố, có ghi số 1 rất to, vậy mà anh Toàn đi qua và đi vào giữa phố. Tôi thấy anh cứ ngước nhìn các số nhà bên tay trái anh nên không để ý các số nhà bên tay phải. Chắc anh nghĩ các nhà số lẻ phải nằm bên trái nếu đi từ đầu phố. Phố Thụy Khuê, nơi tôi ở thì số nhà đánh số đúng như suy nghĩ của giáo sư (đi từ đầu phố vào thì số nhà lẻ bên tay trái). Nhưng phố Nguyễn Huy Tưởng thì đánh số nhà lẻ bên tay phải nếu đi vào từ đầu phố, nên giáo sư “bị lạc”. Tôi ngồi đối diện với anh Lê Quốc Thành, trước khi đi bộ đội anh Thành là sinh viên khoa tiếng Anh, trường đại học ngoại ngữ Hà Nội. Anh Lê Quốc Thành đã tham gia những trận đánh ở thành cổ Quảng Trị năm 1972. Đại đội của anh có 11 lính sinh viên thì 10 anh đã hy sinh tại Quảng Trị, chỉ còn duy nhất anh – một thương binh nặng (1/4, với tỷ lệ thương tật trên 81%). Anh chính là anh thương binh phải phẫu thuật mà không được gây mê, gây tê ở thành cổ. Anh Thành kể là từng đánh giáp lá cà với hai lính thủy quân lục chiến ngụy quyền Sài Gòn tại thành cổ. Anh bị hai tên địch đè vào vách hào, và may mắn có một quả cối nổ phía ngoài đã cứu anh. Hai tên địch đã bị chết vì các mảnh cối và chúng ngẫu nhiên trở thành vật che chắn cho anh. Anh bị các mảnh cối găm khắp cơ thể, mất cánh mũi và đã bị cắt 1/3 lá gan, vậy mà anh đã vượt qua cái chết để trở về với đồng đội - thật kỳ diệu.Trước lần bị thương nặng ở trên, Lê Quốc Thành đã một lần bị thương ở chân và được đưa ra tuyến sau điều trị. Lẽ ra sau lần bị thương ấy, anh thương binh Lê Quốc Thành được trở về hậu phương, vậy mà chỉ vì bên quân lực hỏi:- Giấy chuyển sinh hoạt Đảng của anh có chưa? – anh Thành được kết nạp Đảng ngay tại Thành cổ, anh Thành thành thật trả lời:- Tôi chưa có giấy chuyển sinh hoạt Đảng.- Vậy thì anh phải quay lại đơn vị để lấy giấy sinh hoạt – cán bộ quân lực khuyên anh mà như ra lệnh. Anh Thành đành quay lại đơn vị chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị để lấy giấy chuyển sinh hoạt Đảng. Một đồng đội thấy anh quay lại, ngạc nhiên hỏi anh:- Mày quay lại đây làm gì? Muốn chết à? – anh Thành cười, trả lời.- Tao quay lại đây để lấy giấy chuyển sinh hoạt Đảng – không may cho anh Thành, đơn vị anh lúc đó thương vong nhiều nên thiếu lực lượng chiến đấu. Lính mới bổ sung chưa có kinh nghiệm nên cấp trên giao nhiệm vụ cho anh chỉ huy phó đại đội (c bậc phó) đưa bộ đội vào Thành cổ chiến đấu. Vậy là anh thương binh Lê Quốc Thành lại trở lại chảo lửa Quảng Trị, lại bị thương và rồi vẫn trở về như một siêu nhân. Tôi xin trích đăng một phần bài viết của Giáo sư Nguyễn Cảnh Toàn về “Sức sống kỳ diệu của một người lính – Chuyện có thật” viết về anh thương binh, lính sinh viên Lê Quốc Thành để thay lời kết cho bài viết này: “Hôm qua 10.2.2025, ngày đầu tiên tôi lên lớp sau Tết và lại dạy cả ngày từ sáng đến chiều, nên khá mệt. Cuối giờ, 16h30, một bạn cựu chiến binh thân thiết 6971 mời đến nhà chơi mà nhiều lần mãi tôi chưa đi được. Thế là sau giờ dạy, tôi đến thăm anh ấy. Đó là người thương binh nặng rất đặc biệt, có hệ thần kinh thép và hệ miễn dịch kỳ lạ: hàng chục mảnh đạn to nhỏ găm vào người từ đầu đến chân lẫn đất cát, bay mất mũi, gan lách bị dập, bàn chân trái rách nát...và mổ không thuốc tê, thuốc mê!Anh là hương binh hạng 1/4, cơ thể chịu tổn thương nặng nề trong chiến dịch Thành Cổ Quảng Trị 1972, với tỷ lệ thương tật trên 81%. Ảnh thuộc nhóm thương binh rất nặng, nhận được sự quan tâm đặc biệt của Đảng và Nhà nước Việt Nam, của cả xã hội, không chỉ vì sự hy sinh lớn lao mà còn vì các chính sách trợ cấp dành cho anh. Tôi đến thăm anh ở một căn hộ chung cư 18T1 trên đường Lê Văn Lương, quận Thanh Xuân, HN. Hồi tưởng lại: hai anh em ở hai trường đại học khác nhau, tôi học khoa Toán Đại học Tổng hợp HN. Anh học khoa tiếng Anh đại học Sư phạm Ngoại ngữ HN. Tôi học trên anh 2 khoá và cũng hơn anh vài ba tuổi. Chiến tranh xảy ra ác liệt lan rộng đến cả miền Bắc, không quân Mỹ bắn phá ngày một ác liệt và khi ấy cả hai chúng tôi có lệnh nhập ngũ cùng một ngày 6.9.1971 và cùng vào chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị… Ngồi cạnh tôi, anh bình thản kể lại câu chuyện nghe như mới hôm qua:- tôi bị thương rất nặng anh Toàn ạ. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi nói với BS tiền phương: “Em đau lắm. Cố cứu em…” … Trong cơn đau đớn lúc tỉnh lúc mê tôi nghe được loáng thoáng các BS phẫu thuật ở chiến trường nói với nhau rằng: “Bây giờ thương binh nhiều quá, làm sao cứu kịp cho tất cả cùng một lúc? Có lẽ chúng ta mổ cứu, cứu lấy mấy thương binh nhẹ hơn thì họ còn có cơ may sống, còn đồng chí này (chỉ vào anh Thành) nặng quá thì cũng mổ thôi nhưng trước sau đồng chí này cũng hy sinh, nên dành thuốc tê, thuốc tê cho những đồng chí khác.” - Một sự thật nghiệt ngã nhưng đành phải chấp nhận thực tế ở chiến trường lúc đó. Tôi đang kể lại cho các bạn nghe về đồng đội của tôi: Anh là SV Khoa Anh, ĐHSP Ngoại ngữ HN, nhập ngũ cùng một ngày với tôi, vào cùng một đơn vị và cũng đánh nhau ở thành cổ Quảng Trị ở c7, d5, e95, f325”./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn