Bài viết

Chuyện của những người lính lái xe Trường Sơn

Tái hiện cuộc sống gian khổ đầy hiểm nguy nhưng cũng vô cùng lãng mạn, can trường của những chiến sĩ lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại.

Đắk Lắk18/07/2026Phan Vũ (Khoa KHTN & CNTT, Trường Đai học Phú Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu có ai hỏi tôi về hình ảnh ấn tượng nhất của thời hoa lửa trên đường Trường Sơn, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là những chiếc xe không kính và những người chiến sĩ lái xe quả cảm. Họ là những chàng trai tuổi mười chín, đôi mươi, rời ghế nhà trường trung học hay những giảng đường đại học để bước thẳng vào buồng lái, đối mặt với bão đạn mưa bom để đưa hàng ra tiền tuyến. Cuộc đời của họ gắn liền với những cung đường vạn dặm, nơi cái chết luôn cận kề sau mỗi khúc cua. Chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ điên cuồng trút xuống Trường Sơn hàng triệu tấn bom đạn nhằm cắt đứt con đường chi viện của miền Bắc cho miền Nam. Những chiếc xe vận tải giải phóng trở thành mục tiêu săn đuổi ráo riết của máy bay địch. Bom đạn nổ bên tai, mảnh bom găm vào thành xe, kính xe vỡ vụn vì rung chấn. Thế nhưng, những chiếc xe không kính vẫn băng băng lao về phía trước trong đêm tối. Không có kính che chắn, người lái xe phải hứng chịu toàn bộ bụi bặm Trường Sơn phả vào mặt, làm tóc bạc trắng như người già; phải chịu đựng những cơn mưa rừng xối xả ướt sũng cả người, gió lùa vào buồng lái lạnh buốt thấu xương. Nhưng gian khổ không làm họ chùn bước, trái lại, nó còn trui rèn nên những tâm hồn vô cùng lạc quan và lãng mạn. Họ nhìn nhau qua ô cửa kính vỡ cười ha ha, gương mặt lấm lem bụi đất bỗng chốc trở nên ngộ nghĩnh. Họ coi những khó khăn thử thách ấy như một thứ gia vị của cuộc sống chiến trường. Giữa những giờ nghỉ giải lao ngắn ngủi bên bìa rừng, họ lại cùng nhau chia sẻ điếu thuốc lào, hớp nước suối, tếu táo kể cho nhau nghe những câu chuyện vui, hay cùng nghêu ngao hát những giai điệu sôi động của tuổi trẻ. Tình đồng chí của những người lính lái xe Trường Sơn được gắn kết bằng xương máu và sự sẻ chia sinh tử. Khi xe của đồng đội bị trúng bom phía trước, người phía sau sẵn sàng lao vào lửa đạn để cứu người cứu hàng. Họ coi xe là nhà, cabin là phòng khách, đường Trường Sơn là quê hương thứ hai. Thời hoa lửa của những người lính lái xe đã viết nên một trang sử vàng chói lọi về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Những chiếc xe không kính năm xưa đã đi vào thơ ca, nhạc họa như một biểu tượng bất diệt của ý chí sắt đá và tâm hồn phơi phới yêu đời của thế hệ thanh niên Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn