Chuyến Đò Không Tắt Đèn
Trong những năm chiến tranh ác liệt, một người lái đò đã nhiều lần chèo thuyền qua sông trong đêm tối để đưa bộ đội, thương binh và lương thực sang bờ an toàn.
Năm 1972, chiến trường Quảng Trị nóng bỏng từng ngày. Dòng sông Thạch Hãn khi ấy không chỉ là con sông quê hương, mà còn là tuyến đường sống còn để chuyển quân, tiếp tế và đưa thương binh ra phía sau. Ông Võ Văn Tấn vốn là người dân chài quen sông nước từ nhỏ. Khi chiến tranh lan tới, ông tình nguyện dùng chiếc đò gỗ của gia đình tham gia dân công hỏa tuyến. Ban ngày pháo kích dồn dập, việc qua sông vô cùng nguy hiểm. Vì vậy, nhiều chuyến đò phải thực hiện vào ban đêm. Có đêm trời mưa tầm tã, nước sông cuộn đục. Ông Tấn vẫn cột lại mái chèo, kiểm tra dây neo rồi nói với mọi người: “Còn người chờ bên kia thì mình còn chèo.” Trên đò khi ấy có mấy chiến sĩ trẻ, hai bao gạo và một thương binh bị sốt nặng. Không ai nói lớn tiếng. Chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ và nhịp thở gấp gáp. Giữa dòng, pháo sáng bùng lên từ xa, soi mặt nước trắng lóa. Mọi người nín thở. Ông Tấn lập tức ghì mái chèo, đưa đò nép vào bụi lau ven bờ, chờ ánh sáng tắt mới tiếp tục đi. Nhiều chuyến như thế, chiếc đò cũ đã mòn ván, nhưng vẫn lặng lẽ chở biết bao người qua sông. Một lần khác, đò vừa cập bến thì pháo rơi gần đó. Ông Tấn quay lại thấy còn một chiến sĩ trẻ đứng ngơ ngác vì lạc đơn vị. Ông liền kéo anh lên đò, quay đầu chèo ngược lại ngay trong đêm. Sau này người chiến sĩ ấy tìm về cảm ơn và nói: “Nếu không có bác, chắc cháu đã không còn cơ hội trở về.” Ngày đất nước hòa bình, ông Tấn đem chiếc đò cất dưới gốc tre sau nhà. Mỗi vết xước, mỗi tấm ván mục đều gợi nhớ một thời gian khó. Ông thường kể cho con cháu: “Chiếc đò nhỏ thôi, nhưng đã chở cả niềm tin sang bờ bên kia.” Chuyến đò không tắt đèn năm ấy là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm thầm lặng trong những năm tháng thời hoa lửa.



