Chuyến đò không trăng
Câu chuyện kể về cậu bé giao liên Lê Văn Tín, mới mười bốn tuổi nhưng đã tham gia hoạt động cách mạng trong những năm kháng chiến chống Pháp. Trong một đêm không trăng, Tín nhận nhiệm vụ vượt sông chuyển tài liệu mật đến căn cứ. Bằng sự dũng cảm, mưu trí và lòng yêu nước, cậu đã hoàn thành nhiệm vụ trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, góp phần bảo vệ bí mật của lực lượng kháng chiến.
Năm 1953.
Ở một vùng quê ven sông thuộc tỉnh Thái Bình, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vẫn diễn ra âm thầm nhưng quyết liệt.
Ban ngày, làng quê trông yên bình với những cánh đồng lúa xanh mướt.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, nhiều hoạt động bí mật của lực lượng kháng chiến lại bắt đầu.
Trong số những người tham gia giúp đỡ cách mạng có cậu bé Lê Văn Tín.
Tín mới mười bốn tuổi.
Dáng người gầy nhỏ.
Làn da rám nắng vì thường xuyên chạy khắp các cánh đồng.
Cha cậu là du kích địa phương.
Mẹ làm nghề dệt chiếu.
Từ nhỏ, Tín đã được nghe nhiều câu chuyện về lòng yêu nước và tinh thần kháng chiến.
Dần dần, cậu trở thành một giao liên nhỏ tuổi của địa phương.
Nhờ nhanh nhẹn và thông thuộc địa hình, Tín thường được giao chuyển thư từ hoặc tin tức giữa các cơ sở cách mạng.
Một buổi chiều cuối thu, khi mặt trời sắp lặn, Tín được gọi đến gặp chú Hoàng – cán bộ phụ trách khu vực.
Gương mặt chú khá nghiêm nghị.
Ông lấy từ túi áo ra một gói tài liệu nhỏ được bọc kín trong lớp vải dầu.
– Tín này, tối nay cháu phải mang gói này sang bờ bên kia sông.
– Dạ.
– Đây là tài liệu rất quan trọng. Phải giao tận tay cho đồng chí Minh ở căn cứ Bãi Lau.
Tín gật đầu.
Cậu hiểu rằng nhiệm vụ lần này đặc biệt hơn những lần trước.
Đêm hôm đó.
Bầu trời không trăng.
Mây đen che kín cả khoảng không.
Con sông trước làng chìm trong bóng tối.
Chỉ nghe thấy tiếng nước chảy lặng lẽ.
Tín giấu gói tài liệu vào trong áo.
Rồi lặng lẽ tiến về bến đò.
Thông thường, ban ngày vẫn có người chèo đò qua lại.
Nhưng ban đêm, mọi hoạt động đều phải bí mật.
Cậu bé bước xuống chiếc thuyền nhỏ được giấu dưới bụi tre ven sông.
Đó là chiếc thuyền mà lực lượng kháng chiến thường dùng khi cần liên lạc.
Tín cầm mái chèo.
Hít một hơi thật sâu.
Rồi nhẹ nhàng đẩy thuyền ra giữa dòng.
Nước sông lạnh buốt.
Bóng tối bao trùm khắp nơi.
Chỉ có tiếng mái chèo khua nhẹ trên mặt nước.
Tín cố gắng chèo thật êm để tránh bị phát hiện.
Khi chiếc thuyền đi được nửa dòng sông, bất ngờ phía xa xuất hiện ánh đèn pin.
Cùng với đó là tiếng người nói chuyện.
Một toán lính địch đang tuần tra ven bờ.
Tim Tín đập mạnh.
Nếu bị phát hiện, không chỉ cậu gặp nguy hiểm mà tài liệu cũng có thể rơi vào tay đối phương.
Nhanh trí, Tín đưa thuyền áp sát vào một đám lau sậy giữa sông.
Cậu nằm thấp xuống lòng thuyền.
Nín thở chờ đợi.
Ánh đèn pin quét qua mặt nước.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Khoảng thời gian ấy đối với Tín dài như vô tận.
Mồ hôi túa ra dù trời đêm lạnh giá.
May mắn thay, toán lính không phát hiện điều gì.
Ít phút sau, họ rời đi.
Tín mới dám ngồi dậy.
Cậu tiếp tục chèo thuyền.
Lần này thận trọng hơn.
Gần một giờ sau, chiếc thuyền cập vào bờ bên kia.
Tín nhanh chóng kéo thuyền vào bãi cỏ.
Rồi men theo con đường nhỏ dẫn đến căn cứ.
Bãi Lau là một khu vực đầy cây dại và bụi rậm.
Người ngoài rất khó tìm thấy.
Sau khi đi bộ thêm một đoạn, cậu gặp được người gác.
Nhận đúng ám hiệu, người gác dẫn Tín vào trong.
Đồng chí Minh đang chờ sẵn.
Khi nhận gói tài liệu, ông mỉm cười:
– Cháu làm tốt lắm.
Tín vui vẻ đáp:
– Cháu chỉ làm nhiệm vụ thôi ạ.
Nhìn cậu bé nhỏ tuổi đứng trước mặt mình, những người trong căn cứ đều cảm thấy khâm phục.
Họ hiểu rằng thắng lợi của kháng chiến không chỉ nhờ những người cầm súng ngoài mặt trận.
Mà còn nhờ biết bao con người thầm lặng như Tín.
Rạng sáng hôm sau, cậu trở về nhà an toàn.
Mẹ đang ngồi bên bếp lửa chờ con.
Thấy Tín bước vào, bà thở phào nhẹ nhõm.
Không hỏi nhiều.
Bà chỉ lặng lẽ đặt vào tay con bát cháo nóng.
Tín ngồi ăn.
Trong lòng tràn ngập niềm vui.
Cậu biết mình vừa góp một phần nhỏ bé vào công cuộc kháng chiến của dân tộc.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, Tín trở thành một cán bộ địa phương.
Mỗi lần kể cho con cháu nghe về những năm tháng ấy, ông luôn nhớ nhất chuyến đò không trăng trên dòng sông quê hương.
Một chuyến đi đầy hiểm nguy.
Nhưng cũng là chuyến đi khiến ông tự hào suốt cuộc đời.
Câu chuyện về cậu bé giao liên Lê Văn Tín cho thấy trong thời hoa lửa, lòng yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác. Dù còn rất trẻ, Tín vẫn dũng cảm nhận nhiệm vụ và hoàn thành xuất sắc công việc được giao. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh to lớn giúp dân tộc Việt Nam vượt qua những năm tháng chiến tranh gian khổ và giành được độc lập, tự do.



