Chuyến đò thầm lặng giữa ngã ba sông
Câu chuyện kể về những đêm mùa nước nổi tại Đồng Tháp năm 1972, khi những chiến sĩ trẻ phải băng qua mưa bom bão đạn để tiếp tế vũ khí. Giữa lằn ranh sinh tử, tình quân dân và hình ảnh người mẹ chèo đò âm thầm đã trở thành ngọn lửa tiếp thêm sức mạnh để họ bám trụ đến ngày toàn thắng.
Đầu tháng 10 năm 1972, khi những cánh đồng sen Đồng Tháp bắt đầu chìm trong mùa nước nổi, Tiểu đoàn của ông Tám nhận lệnh cấp tốc vận chuyển vũ khí qua sông để chuẩn bị cho chiến dịch. Địch phát hiện, liên tục nã pháo sáng rực trời. Mặt sông tối đen cuộn sóng, đạn đại liên quét ngang mặt nước như xé gió, cắt đứt đường tiến.
Giữa lúc tuyệt vọng, một chiếc xuồng nhỏ không mui do một má Tư chèo tay bất chấp hiểm nguy đã tiến lại gần. Má không nói nhiều, chỉ giục các anh lên xuồng. Dưới làn mưa bom bão đạn, từng nhịp dầm của má đưa chiếc xuồng trĩu nặng lướt đi trong đêm. Những thanh niên trai tráng mười tám đôi mươi dạn dày chiến trận, nhưng trước sự hy sinh thầm lặng, gan góc của người má miền Tây, ai nấy đều nghẹn ngào. Má dùng chính tấm lưng nhỏ bé của mình che chắn cho từng thùng đạn, từng người chiến sĩ.Xuồng cập bến an toàn cũng là lúc chiếc áo bà ba của má ướt đẫm mồ hôi và khói đạn. Vị trí ấy sau này trở thành huyết mạch để quân ta tiến công. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, hình ảnh chuyến đò đêm năm ấy và tấm lòng son sắt của người mẹ Đồng Tháp vẫn luôn là ngọn lửa rực sáng nhất trong ký ức của ông Tám. Nó nhắc nhở thế hệ đi sau không bao giờ quên giá trị của hòa bình và tình yêu quê hương vô bờ bến.



