Bài viết

Chuyến Đò Trong Đêm

Ninh Bình10/05/2026Bùi Văn Chiến (Đoàn xã Khánh Thiện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng quê Khánh Thiện tuy không ở tuyến lửa nhưng người dân nơi đây luôn một lòng hướng về tiền tuyến. Khi ấy có một người đàn ông làm nhiệm vụ chèo đò vận chuyển bộ đội, lương thực và hàng hóa qua những khúc sông nối với tuyến đường hành quân. Công việc tưởng như bình thường ấy lại chất chứa biết bao hiểm nguy, bởi máy bay địch thường xuyên tuần tra và đánh phá các bến phà, bến đò để ngăn chặn việc chi viện cho chiến trường.

Ban ngày, con đò nhỏ được giấu kín dưới những bụi lau ven sông. Chỉ đến đêm, khi mọi thứ chìm trong bóng tối, ông mới cùng vài người trong tổ vận tải âm thầm đưa bộ đội qua sông. Có những hôm trời tối đen, gió mạnh làm mặt nước cuộn sóng, chiếc đò chòng chành tưởng như có thể lật bất cứ lúc nào. Thế nhưng chưa một chuyến nào ông để xảy ra sơ suất, bởi ông luôn tâm niệm rằng phía bên kia là nhiệm vụ của chiến trường, là tính mạng của biết bao người lính.

Một đêm cuối mùa hè, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa gấp một tổ bộ đội cùng nhiều thùng thuốc men vượt sông trước khi trời sáng. Đúng lúc con đò ra đến giữa dòng thì từ xa vang lên tiếng động cơ máy bay. Mặt sông vốn yên tĩnh bỗng sáng rực bởi những quả pháo sáng rơi xuống từ trên cao. Mọi người trên thuyền lập tức nằm thấp xuống, cố giữ im lặng tuyệt đối.

Giữa lúc nguy cấp, một cơn sóng lớn bất ngờ ập tới làm chiếc đò nghiêng mạnh, vài thùng hàng suýt rơi xuống nước. Ông nhanh tay giữ chặt mái chèo rồi cùng mọi người kéo lại số hàng hóa. Tiếng máy bay vẫn gầm rú phía trên đầu, ánh sáng quét trắng cả mặt sông. Ông bình tĩnh điều khiển con đò men sát vào đám lau sậy ven bờ để tránh bị phát hiện.

Sau gần một giờ căng thẳng, chuyến đò cuối cùng cũng cập bến an toàn. Những người lính nhanh chóng đưa thuốc men lên đường tiếp tục hành quân. Trước lúc đi, một chiến sĩ trẻ quay lại siết chặt tay ông rồi nói nhỏ: “Nhờ có chuyến đò này mà đơn vị chúng cháu kịp lên đường”. Nghe vậy, ông chỉ cười hiền rồi lặng lẽ quay con đò trở lại bến cũ giữa màn đêm.

Suốt những năm tháng chiến tranh, ông đã thực hiện hàng trăm chuyến đò như thế. Có đêm mưa rét tím người, có đêm bom nổ rung cả khúc sông, nhưng ông chưa từng từ chối nhiệm vụ. Với ông, được góp sức cho kháng chiến là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.

Sau ngày đất nước hòa bình, người chèo đò năm ấy trở về cuộc sống giản dị nơi quê nhà Khánh Thiện. Con đò cũ không còn nữa nhưng câu chuyện về những chuyến đò vượt sông trong đêm vẫn được người dân nhắc lại như một ký ức đẹp về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn