CHUYẾN HÀNH QUÂN TRONG ĐÊM MƯA RỪNG
Có những chuyến hành quân không ghi tên trong chiến công, nhưng in hằn trong ký ức người lính suốt một đời. Với bác Lê Ngọc Thanh, đó là đêm mưa rừng không thể quên.
Trong những năm kháng chiến ác liệt, bác Lê Ngọc Thanh cùng đơn vị thường xuyên nhận nhiệm vụ hành quân ban đêm để giữ bí mật, tránh sự phát hiện của địch. Một lần, đơn vị được lệnh di chuyển gấp qua khu rừng rậm thuộc vùng trung du Bắc Bộ, trời mưa lớn, đường trơn như đổ mỡ.
Bác kể, đêm ấy, cả đội hình lặng lẽ nối nhau đi trong màn mưa dày đặc. Người trước nắm vạt áo người sau, dò từng bước một.
“Không thấy đường đâu, chỉ nghe tiếng thở và tiếng mưa rơi.”
Ba lô nặng, súng đeo trước ngực, có đồng chí trượt chân ngã xuống dốc. Bác và anh em lập tức quay lại kéo bạn đứng lên, kiểm tra súng rồi mới tiếp tục đi.
“Lúc đó chỉ sợ lạc nhau, chứ mệt thì ai cũng mệt như nhau.”
Có những đoạn rừng ngập nước đến đầu gối, chân tê buốt, nhưng không ai kêu ca. Đến khi dừng chân trú quân, cả đơn vị ướt sũng, run lên vì lạnh. Một nắm cơm khô, một ngụm nước mưa hứng vội, vậy mà ai cũng thấy ấm lòng vì vẫn còn đủ anh em bên cạnh.
“Hành quân như thế mới hiểu thế nào là đồng đội.”



